---
Leyla nhớ như in cái đêm 8 tháng trước, cô xách cái vali nhỏ rời khỏi căn hộ thuê ở Bình Thạnh, để lại Hoàng - người cô yêu suốt 3 năm - đang ngủ say bên người phụ nữ khác. Chuyện cũ đau lắm, không chỉ là ngoại tình, là Hoàng lấy hết 20 triệu tiền tiết kiệm cô dành cho khóa học nặn đất để mua xe máy tặng em gái kết nghĩa, là lúc cô ốm sốt 39 độ, Hoàng đi nhậu với bạn, còn bảo cô nhạy cảm vớ vẩn, tự làm mình khổ. Lúc đó cô ngồi bệt xuống sàn nhà trống trơn, nghĩ đời mình chắc chỉ toàn màu xám thôi.
Quyết định sống theo cách riêng không phải là một bước nhảy vĩ đại nào đâu. Cô bỏ cái job văn phòng ở quận 1 mà cô chịu đựng suốt 2 năm chỉ để gần Hoàng, chuyển về căn studio nhỏ tầm 15m2 ở Gò Vấp, nhận viết content freelance cho mấy trang review quán ăn. Mỗi tối thứ Ba cô đi học nặn đất ở xưởng Đất Nặn ở Phú Nhuận, học cả cách trồng sen đá, mua cái kệ gỗ nhỏ để đầy cây, thỉnh thoảng tự nấu phở ăn, không cần hỏi ai thích ăn gì, không cần canh giờ về nhà nấu cơm cho ai nữa. Có những đêm vẫn khóc, vì nhớ cái cảm giác có người đợi tin nhắn, nhưng cô biết mình đang đi đúng hướng: không ai được phép làm mình tổn thương nữa.
Bạn bè thì đúng là chưa bao giờ rời đi. Mai, bạn từ hồi mẫu giáo, nghe cô chia tay liền xin nghỉ nửa ngày bay từ Đà Nẵng lên, ngủ luôn trên sàn nhà cô suốt một tuần, mỗi sáng đưa bánh mì chảo cô Ba cho cô ăn. Tuan, đồng nghiệp cũ, giục cô xóa hết liên lạc với Hoàng, rồi giới thiệu cho cô mấy hợp đồng viết bài lương cao, có lần cô lên cơn hoảng loạn khi gặp Hoàng ở siêu thị, Tuan chạy qua đỡ cô, mua ly trà đá cho cô bình tĩnh lại. Mỗi tối thứ Tư cả nhóm đều tụ tập ở quán bánh mì chảo nhỏ gần nhà cô, cười đùa, chửi cho Hoàng một trận, không bao giờ hỏi cô khi nào đi tìm người mới đấy dù cô biết họ lo cho mình.
Chuyện tình mới ập đến đúng lúc cô chẳng chuẩn bị gì. Nam là trợ giảng lớp nặn đất, hơn cô 2 tuổi, làm coder, lúc nào cũng mặc cái áo hoodie xanh cũ, lặng lẽ dọn dẹp đất thừa cho cô sau mỗi buổi học, nghe cô nói thích ăn gừng ngâm đường liền mang cả hũ nhỏ đến cho cô. Ban đầu cô né, vì đã hứa với bản thân 1 năm không dating, sợ lại bị tổn thương kiểu cũ. Nhưng Nam không hỏi cô về quá khứ, không ép cô phải vui lên cho người ta đỡ lo, chỉ thỉnh thoảng đi bộ cùng cô ra trạm xe buýt, đợi xe đến mới quay về. Đến lúc cô nhận ra mình nhớ cái áo hoodie xanh của Nam nhiều hơn nhớ Hoàng, thì họ đã đi uống cà phê cùng nhau 5 lần, lần đầu là ở quán nhỏ bán trà gừng nóng, cô uống xong thấy ấm bụng, mà lòng cũng ấm.
Hôm qua cả nhóm ngồi ăn bánh mì, cô nhìn lại mấy tháng qua, bỗng ôm chầm lấy Mai, nói nhỏ: Cảm Ơn. Cảm ơn mày, cả Tuan nữa, lúc mình tệ nhất, mấy đứa vẫn ở đây. Mai đấm nhẹ vào vai cô, cười: Nói chi mấy cái sến súa đó, ăn bánh mì đi, nguội là dở lắm.
Mà cô cũng vừa nhận được tin nhắn từ biên tập viên trang blog cô hay viết nhật ký chia sẻ: Bài viết về hành trình hàn gắn của bạn được nhiều người comment lắm, họ bảo thấy mình trong đó. Bạn có muốn viết tiếp không? Cô gõ nhanh câu trả lời: Chắc chắn rồi, Mời Người Tiếp Theo (Phần 3) sẽ là chuyện về Nam, về cái cảm giác được yêu lại khi mình chưa kịp chuẩn bị gì cả.
---







