Đêm tối đặc quánh, mưa phùn dai dẳng làm ướt đẫm những con phố nhỏ vốn đã chật hẹp. Giữa cái hỗn độn ấy, Cảnh sát mù 2 - cái tên nghe nghịch lý nhưng giờ đây gánh nặng trên đôi vai anh ta - đứng bất động. Tiếng động cơ xe máy rú inh ỏi, tiếng người la hét văng vẳng từ mấy quán ăn đêm, cả thứ tiếng ồn ào bừa bãi từ những cuộc ẩu đả lẩn quẩn trong màn mưa lạnh buốt - tất cả như một bản nhạc hỗn loạn đập vào tai anh. Nhưng tai anh, dù không thấy, lại nhạy bén hơn bất kỳ đôi mắt thường. Anh nghe thấy cái nguy hiểm, cái âm thanh sắc lạnh của vũ khí được rút ra từ vũ khí trong những túi áo, trong những cốp xe.
Cảnh sát mù 2 thở dài, một tiếng dài như thể muốn thở hết cái nỗi đau, cái sự bất lực đã ùa dâng lên trong suốt mấy tuần qua. Từ khi lưới buôn bán súng tiểu liên, lựu đạn tràn ngập chợ đen, cái thành phố anh sinh ra và lớn lên đã bỗng trở thành vùng đất của sự chết chóc. Anh đã cố gắng, đã thậm chí đánh đổi cả một phần sức khỏe, nhưng những kẻ buôn cứ lẩn quẩn như ma trong khói, che giấu tội ác dưới lớp vỏ bình thường. Và giờ đây, sự trỗi dậy mạnh mẽ của chúng, với những vụ đấu súng công khai giữa các ổ nhóm, trên chính những con phố anh đã từng tuần tra, đã đẩy thành phố đến bờ vực vực. Nếu không hành động ngay, nếu để chúng còn lộng hành, hỗn loạn sẽ không chỉ là những tiếng súng nổ lác đác, mà là một trận chiến đẫm máu, là sự sụp đổ trật tự. Anh không thể để điều đó xảy ra.
Giọng nói trầm ấm nhưng cương quyết vang lên trong tâm trí: Phải dẹp sạch. Cái dẹp sạch ấy không đơn thuần là bắt người. Đó là một cuộc chiến thầm lặng nhưng tàn khốc, sử dụng khả năng phi thường của một cảnh sát mù. Anh cảm nhận được luồng khí lạnh thoắt thoắt qua làn da khi tay súng rút vũ khí; anh định vị được bước chân nặng nề của tên gangster trong bóng tối nhờ sự rung động dưới lòng đất; anh nhận ra mùi thuốc súng đặc trưng và mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi phát ra từ đối thủ. Mọi giác quan khác anh đều được tăng gấp bội để bù đắp cho cái không thể thấy.
Anh cẩn thận thắt chặt chiếc áo choàng ẩm ướt, siết chặt lấy cán súng đặc biệt - thứ vũ khí anh đã luyện thành thạo như một phần cơ thể. Khóe méo anh co lại, không phải vì nụ cười, mà vì một sự quyết định thép. Hành động bắt đầu. Anh lao vào đám đông như một bóng ma, nhanh và lặng lẽ đến rợn người. Tiếng đạn vụt! vang lên, bóng đèn rầm! vỡ tan. Những tiếng la hét hoảng loạn tan vỡ trong tiếng súng nổ dồn dập, tiếng chân đạp lên đường ướt sũng. Cảnh sát mù 2 không cần nhìn để biết kẻ địch đang ở đâu. Anh nghe, anh cảm nhận, anh đánh như một cơn thịnh nộ dồn nén. Đôi mắt không thấy của anh dường như vẫn nhìn thấu được bóng tối, chỉ đường bằng sự minh mẫn của tâm trí và sự nhạy bén của giác quan. Mỗi cú đấm đều chính xác, mỗi cú quất súng đều hướng đến mục tiêu致命 (tử致命), xé nát bóng tối, buộc những kẻ buôn vũ khí phải lùi bước, phải khuất mặt trước sự kiên quyết không khoan nhượng. Sự xuất hiện của anh không dập tắt hoàn toàn âm thanh hỗn loạn ngay lập tức, nhưng nó gieo vào đám đông một sự sợ hãi rợn người, một tín hiệu rõ ràng: Đêm tàn của chúng đã đến, và một trật tự, dù bằng cách nào, buộc phải được lập lại. Trên con phố đổ vỡ, những ánh đèn yếu ớt từ chiếc xe cảnh sát còn lơ lửng như một lời hứa mong manh về bình minh. Cảnh sát mù 2 vẫn đứng đó, giữa mưa và bóng tối, sẵn sàng cho mọi hành động tiếp theo để cứu lấy thành phố, bởi đó là quyền lợi và bổn phận của anh.







