Vào giữa tiết học buổi sáng, khi ánh nắng tháng tư rắc vàng qua khung cửa lớp, tiếng phấn kẻ trên bảng dừng đứt đoạn. Cậu và tớ là hai thái cực đối lập - Suzuki chợt nghĩ khi liếc sang gương mặt tập trung bên cạnh.
Mỗi sáng đến lớp, Miyu Suzuki giống như bông hoa hướng dương rực rỡ - từng nếp áo khoác chỉnh tề, tóc buộc cao điểm xuyết chiếc nơ lụa, giọng cười giòn tan như tiếng chuông gió. Cô gái ấy sẽ lao vào bất cứ cuộc tán gẫu xôm tụ nào, đôi mắt lấp lánh dõi theo những ánh nhìn ngưỡng mộ. Nhưng sau rèm che hoàn hảo ấy, ngón tay cô gõ nhịp lo âu lên mặt bàn mỗi khi đám bạn nhìn qua.
Băng ghế kế bên, Yuusuke Tani đối lập như mặt trăng lạnh giá. Chàng trai chìm trong thế giới riêng với chiếc máy nghe nhạc cũ kỹ và cuốn sổ vẽ đầy những ký hiệu bí ẩn. Những câu trả lời của cậu ngắn như đường kẻ ngang vở ô li: Ừ, Không, Tùy. Cho đến ngày Suzuki vô tình nhận ra điều khác thường - cậu luôn nghiêng người nhường chỗ khi bạn cùng bàn đứng dậy, dù không ai để ý.
Sự va chạm giữa mặt trời và mặt trăng bắt đầu bằng những khoảnh khắc chớp nhoáng. Suzuki chìa cốc sữa dâu: Cậu uống không? - Tớ dị ứng đường. Cô vẫn để thức quà ấy trên góc bàn cậu ba ngày liền. Tani chẳng nói gì, nhưng chiều thứ sáu, mẩu giấy nhỏ được đẩy sang hàng ghế bên: Cảm ơn và một bức vẽ đơn sơ về hình tròn có râu. Suzuki nhìn chằm chằm rồi bật cười khanh khách khi phát hiện chi tiết sữa dâu nhỏ giọt trên mặt trời.
Khi mưa tháng năm trút nước qua cửa sổ mở toang, Suzuki lao về phía lối đi để đóng cánh cửa sắt. Tiếng xương bàn chân đập mạnh vào thành bàn chát chúa. Cả lớp im phăng phắc, nhìn cô gái đỏ mặt ôm chân nhảy lò cò. Chỉ riêng Tani vẫn ngồi yên, đôi mắt hạ xuống chiếc băng gạc cá nhân đặt nhẹ trên tập vở của cô. Lát về cùng không? - lần đầu cậu chủ động cất lời, giọng điệu vẫn bình thản như không. Suzuki nuốt khan cổ họng, gật đầu trong khi tim đập thình thịch như muốn phá lồng ngực.
Trên chuyến tàu tốc hành tan học, Suzuki nhận ra mặt trăng hóa ra ấm áp đến lạ. Cô ngồi đối diện Tani - người đang chăm chú tháo hai chiếc nẹp chân được băng kín mít mà không hề than đau. Sao không nói cho tớ mượn băng cá nhân từ đầu? - giọng cô vang lên chới với. Tani ngẩng lên, khoé môi nhếch nhẹ: Thấy cậu loay hoay với cái tách nước, tưởng đâu có bí mật gì.
Chính trong khoảnh khắc ấy, người con gái luôn che đậy tình cảm bỗng thấy lồng ngực trống rỗng. Không cần nghĩ ngợi, vỏ bọc hoà đồng tan biến - tiếng nói thật của Suzuki bật ra: Thật ra... lúc nào tớ cũng chú ý tới cậu vì cậu chẳng bao giờ khó chịu khi tớ luyên thuyên trước lớp. Cửa kính tàu in rõ hình ảnh Tani ngừng tay, đôi mắt nâu hiếm khi chớp đang nhìn cô như thể lần đầu thấy ánh sáng.
Từ sân ga ấy, họ bước qua thế giới khác - nơi kẻ ồn ào không cần giả vờ cười, người trầm lặng dám nói lời thật. Buổi sáng vẫn cốc sữa dâu trên góc bàn, nhưng giờ là điều khác được trao lại - bức vẽ mới bằng mực nho trên tờ giấy ô vuông: mặt trời và mặt trăng nối nhau bởi rạch phấn mỏng.




