Cái tên Cây cam ở nhà cậu ấy nhưng quả cam luôn rơi sang nhà tôi đã thành một câu chuyện quen thuộc trong xóm nhỏ, câu chuyện cứ bắt đầu bằng Ko Một. Cậu bé Ko Một, cái tên nghe đơn giản nhưng chứa cả một thế giới cam - một tình yêu dành riêng cho thứ quả vàng óng đó. Nhưng Ko Một không phải cam nào cũng chịu chào, đặc biệt nhất phải là cam từ cây ở nhà nhà bên cạnh. Không giống cam chợ mua đầy đặn, những quả cam nhà trồng kia khi nào cũng đ pack tinh nghịch, vỏ mỏng hơn da người một chút, khi cắn vào, vị ngọt chanh sánh đặc biệt, thơm nồng cả tay lẫn miệng. Mỗi sáng, Ko Một đều lén nhìn qua hàng rào thấy hàng chục quả cam chín vàng trĩa nắng, nước mắt nước miếng cứ rưng rưng.
Chủ nhân thực sự của Cây cam ở nhà cậu ấy nhưng quả cam luôn rơi sang nhà tôi lại là một Ko nữa - Ko Hai. Thiên hạ để phân biệt, gọi cậu ta là Ko Hai, thế là Ko Một đành câm lặng mặc kệ biệt danh Một. Cái tên giống nhau là điểm chung duy nhất, còn lại thì chẳng đâu vào đâu. Ko Hai thì trầm tính, đứng ngồi như hình ảnh trong sách vở, gương mặt nghiêm nghị thỉnh thoảng nhăn lại vì những ý tưởng máy móc. Còn Ko Một thì sao? Là một cơn lốc: chạy như gió nhảy như tinh linh, cười tiếng giòn tan như tiếng chuông nhỏ suốt ngày, đặc biệt là ánh mắt luôn dán vào những quả vàng cam kia với tình yêu xót xa. Thật như ông trời trêu ngươi, nặn ra một vị thần trật tự (Ko Hai) và một vị thần hỗn độn (Ko Một) chỉ để đối đầu qua một mảnh vườn nhỏ.
Nhưng rồi thời gian cứ thế trôi, Cây cam ở nhà cậu ấy nhưng quả cam luôn rơi sang nhà tôi lại tiếp tục vai trò ngầm của nó. Mỗi chiều gió thổi, hàng chục quả cam rụng rập rình, không cần phải trèo hàng rào nguy hiểm, Ko Một cứ thu lượm từng quả một. Ban đầu là niềm vui trộm vặt, nhưng sau này cậu bé nhận ra thứ rơi trong tay mình không chỉ là quả cam - mà còn là một mối dây vô hình. Ko Hai vẫn đứng đợi ở ban công cây nhà, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng đôi mắt lấp lánh không phải giận dữ mà thứ gì đó... dịu lạ đi. Cậu không hề la mắng hay đuổi Ko Một, chỉ đứng im quan sát như đang xem một bộ phim câm.
Sự im lặng của Ko Hai khiến Ko Một băn khoăn. Bóng dáng cao lớn kia bắt đầu xuất hiện trong những khoảnh khắc bất ngờ: lúc Ko Một ngước lên, lúc Ko Hai đang kiểm tra quả cam bị rụng dưới đất, ánh nhìn chạm nhau rồi nhanh chóng né tránh. Chuyện lạ nhất là sometimes, Ko Hai lại đi vòng qua nhà Ko Một, đặt nhẹ một quả cam đẹp nhất vô chiếc rổ của Ko Một, đôi vai cao ráo nghiêng vào góc trời chiều. Chuyện này không lớn, không nói lên gì, nhưng cứ âm thầm lặp đi lặp lại, khiến trái tim Ko Một như rung lên từng hồi. Hai thế giới đối lập đang lặng lẽ trao đổi qua những thứ quả vàng rơi xuống cỏ dưới hàng rào hàng ngày. Bài học đầu đời của Cây cam ở nhà cậu ấy nhưng quả cam luôn rơi sang nhà tôi không chỉ là ăn trộm trái cây, mà là những rung cảm âm thầm nảy mầm giữa ánh mặt trời và bóng mây, giữa Ko Một nghịch ngợm và Ko Hai trầm mặc như chính góc khuất trong chính họ mà chẳng mấy ai để ý.







