Khi Kiyotaka bước chân vào khuôn viên ngôi trường tư thục nổi tiếng, được trang bị tiêu chuẩn hàng đầu và hoàn toàn do ngân sách nhà nước đảm bảo, một luồng khí trísica khác biệt lập tức phả vào mặt cậu. Không chỉ là sự sang trọng của những dãy nhà gỗ, đài phun nước hay thư viện đầy đủ sách, điều khiến cậu giật mình chính là bầu không khí ngưng trệ, như có một bức chân dung vung viền vô hình treo lơ lửng trên từng góc nhà. Mỗi hành lang, mỗi căn phòng học, dường như đều được thiết kế để vỗ về và đồng thời cưỡng chế một giá trị duy nhất: sự xuất sắc được đo bằng điểm số, bằng thành tích có thể đong đếm, bằng danh tiếng mang tính cộng đồng.
Cậu nhận ra ngay rằng, trong “không gian được tạo ra” này, mọi thứ đều có một thứ giá trị trao đổi. Một bài thuyết trình cá nhân được đánh giá không chỉ qua nội dung, mà còn qua phong thái, qua trang phục, qua thương hiệu chiếc máy tính xách tay. Một cuộc thi học thuật không đơn thuần là đối mặt với kiến thức, mà là một màn trình diễn, một hành động chứng minh “bạn thuộc về đâu” trong bức tranh xã hội đã được vẽ sẵn. Hệ thống, với tất cả sự ưu ái về tài chính và cơ sở vật chất, dường như là một cỗ máy tinh vi được vận hành để khuyến khích và duy trì một trật tự đặc biệt: nơi thành tích không phải là kết quả của sự phấn đấu thuần túy, mà là một minh chứng cho đẳng cấp, một loại “tiền tệ xã hội” được đúc mới.
Và ở đó, trong chính trái tim của sự danh tiếng đầy kiêu hãnh ấy, Kiyotaka chợt hiểu ra lời chào đón mặc định, thầm thì trong từng viên gạch, từng tờ rơi tuyển sinh, từng nụ cười xã giao của giáo viên và học sinh. Nó không nói bằng lời, nhưng vang vọng trong không khí: Chào Mừng Đến Với Lớp Học Đề Cao Thực Lực (Phần 1). Không phải là một tấm biển treo, mà là một thông điệp được khắc họa bằng mọi nguyên tắc, mọi mệnh lệnh ngầm, mọi lựa chọn khó khăn mà mọi người ở đây, có ý thức hay không, đều phải đối mặt và cuối cùng phải tòng quyền. Phần thứ nhất của cuộc chơi, nơi tất cả mọi thứ đều bắt đầu từ việc chứng minh bạn xứng đáng được đứng ở vị trí này – một vị trí mà để đạt được, bạn phải sẵn sàng bỏ lại một phần tương lai chân thật của mình phía sau.







