Chi Bằng Gặp Nhau Một Lần
---
Kiếp thứ nhất: Cỏ Vong Tình mọc trên chiến trường
Mộ Như Nhất không phải tên thật của nàng.
Nàng từng là Công chúa Tây Lăng, con gái duy nhất của Đại Tướng quân Mộ gia, người cầm quyền quân sự nửa nước. Cha nàng chết trên chiến trường, mẹ nàng treo cổ trong viện sân, cả nhà hai mươi bảy miệng bị xử tại trường thị. Nàng sống sót vì một mệnh lệnh vô danh — ai đó đã thay đổi danh sách tử tù trong đêm.
Nàng không biết người đó là ai.
Cho đến khi gặp Lăng Kiêu.
---
Lăng Kiêu, Thái tử Đông Thanh, người con trai mà hoàng đế yêu thương nhất và cũng ghét bỏ nhất. Yêu thương vì thông minh, ghét bỏ vì quá thông minh. Một đứa trẻ sinh ra đã biết đọc sách, lên năm tuổi đã tranh luận với thái sư, mười ba tuổi được phong Thái tử, mười bảy tuổi bị đày ra biên thùy.
Hoàng đế không muốn giết con. Nhưng cũng không muốn nhìn thấy con.
Vậy nên đày đi là đủ.
Lăng Kiêu đến biên thùy vào mùa đông. Tuyết rơi dày ba tấc, quân lính đói lạnh, thực phẩm cạn kiệt từ tháng bảy. Y không có, thuốc không có, người chết nằm ngổn ngang ngoài doanh trại. Nhà vua ở kinh thành ngồi trên long ấm, uống trà hoa nhài, không hề gửi thêm một hạt gạo.
Lăng Kiêu hiểu rõ. Đây không phải đày. Đây là giết chậm.
---
Mộ Như Nhất xuất hiện trong đêm tuyết.
Nàng đến bằng một chiếc xe thuốc, theo sau là mười hai con ngựa kéo theo thảo dược, thuốc men, vải bông, lương thực. Nàng mặc áo đen, che mặt bằng khăn lụa, chỉ để lộ đôi mắt — đôi mắt lạnh như nước mùa đông, nhưng khi nhìn vào người, lại có thứ gì đó ấm áp khó tả.
Lăng Kiêu nằm trên giường, sốt cao, thở yếu ớt. Bệnh dịch đã lan khắp doanh trại, hơn nửa quân số nằm liệt. Nếu không có thuốc, không có lương thực, trong vòng một tháng nữa, cả doanh trại sẽ chết hết.
Nàng cứu chàng.
Không phải bằng phép thuật, không phải bằng phương thuốc gì lạ lùng. Nàng chỉ là một người biết chữ, biết thuốc, biết cách phân phối nguồn lực, biết cách cho người đói ăn từng chút một để không chết vì quá no. Nàng ở lại doanh trại ba tháng, từ mùa đông sang mùa xuân, từ tuyết tan đến cỏ mọc.
Trong ba tháng đó, Lăng Kiêu nhìn nàng mỗi ngày.
Nàng không nói nhiều. Nàng làm việc. Nàng cắt thuốc, nấu thuốc, băng bó vết thương, khám bệnh cho lính. Đôi tay nàng luôn lạnh, nhưng khi chạm vào trán người bệnh, lại dịu dàng đến kỳ lạ.
Lăng Kiêu hỏi: Ngươi là ai?
Nàng trả lời: Một người bán thuốc.
Ngươi không phải người bán thuốc.
Nàng im lặng một lúc lâu, rồi nói: Vậy thì ngươi nghĩ ta là ai?
Lăng Kiêu không trả lời. Nhưng chàng biết. Chàng biết nàng là ai, biết cha nàng chết như thế nào, biết cả nhà nàng bị diệt tộc vì lý do gì. Chàng biết tất cả, vì chàng là Thái tử, dù bị đày đi, mạng lưới tình báo vẫn còn.
Và chàng biết — cha chàng là kẻ ra lệnh diệt Mộ gia.
---
Mùa xuân đến, cỏ mọc trên chiến trường. Loại cỏ kỳ lạ, lá đỏ như máu, hoa trắng như xương. Người địa phương gọi đó là Cỏ Vong Tình — nở trên nơi có người chết, chỉ mọc khi có máu thịt bón dưới gốc.
Mộ Như Nhất hái một bó, đặt lên bàn Lăng Kiêu.
Này, nàng nói, loại cỏ này có thể giảm đau, nhưng nếu dùng nhiều sẽ mất trí nhớ. Người ta dùng nó để quên.
Lăng Kiêu nhìn bó cỏ, rồi nhìn nàng: Ngươi muốn ta quên gì?
Nàng không nói. Nàng quay đi, bước ra ngoài, để lại mùi thơm thoang thoảng trong phong.
---
Rồi tin từ kinh thành đến.
Hoàng đế bệnh nặng. Các hoàng tử tranh ngôi. Triều đình rối loạn. Có người muốn giết Lăng Kiêu, có người muốn dùng Lăng Kiêu. Trong hỗn loạn ấy, một lá thư đến — từ phe của Thái tử thứ ba, Lăng Huyền, kẻ đã tham gia vào âm mưu diệt Mộ gia.
Lăng Huyền viết: Huynh đệ, ta có thể đưa ngươi về kinh. Ta có thể giúp ngươi lên ngôi. Điều kiện duy nhất — ngươi phải từ bỏ Mộ gia còn sót lại. Bao gồm cô gái kia.
Lăng Kiêu nhìn lá thư rất lâu.
Rồi chàng gấp lại, đốt trên ngọn nến.
Nhưng chàng không từ chối.
---
Mộ Như Nhất phát hiện sự thật không phải qua lời nói, mà qua hành động.
Nàng thấy quân số tăng trong doanh trại. Thấy sứ giả từ kinh thành đến đi không ngừng. Thấy Lăng Kiêu ngày càng ít nói, mắt ngày càng sâu, như thể chàng đang giấu điều gì đó rất nặng nề.
Rồi một đêm, nàng đi ngang qua phòng họp, nghe thấy giọng chàng:
Mộ gia đã chết rồi. Một cô gái không thể thay đổi gì. Ta cần quyền lực. Ta cần ngai vàng. Khi ta có tất cả, ta sẽ bảo vệ nàng.
Giọng người đối thoại cười: Bảo vệ? Ngươi biết Lăng Huyền muốn gì. Hắn muốn xác nhận rằng Mộ gia không còn ai sống. Bao gồm nàng.
Im lặng.
Rồi giọng Lăng Kiêu, rất nhẹ: Ta sẽ xử lý.
---
Mộ Như Nhất đứng ngoài cửa, tay nắm chặt bó Cỏ Vong Tình đang khô. Lá đỏ rơi xuống đất, như những giọt máu nhỏ.
Nàng không khóc. Nàng đã không khóc từ ngày mất cả nhà.
Nàng chỉ nghĩ: Ta cứu một kẻ sẽ giết ta. Đúng như cha từng nói — lòng người không bằng một bó thuốc, ít nhất thuốc còn biết mình chữa bệnh hay giết người.
---
Ngày Lăng Kiêu rời biên thùy, nàng không đến tiễn.
Chàng đứng trước doanh trại, nhìn về phía phòng nàng, cửa đóng im ỉm. Chàng đợi một lúc lâu, rồi quay ngựa đi.
Trên đường về kinh, chàng mở hộp gỗ trong ngực — bên trong là bó Cỏ Vong Tình khô, nàng đã để lại trên bàn chàng trước khi chàng thức dậy. Không kèm lời nào.
Chàng nhìn bó cỏ, rồi nhìn ra ngoài cửa xe. Tuyết đã tan, cỏ xanh mọc khắp nơi, nhưng trong mắt chàng, thế giới đang chuyển sang màu đỏ.
---
Lăng Kiêu về kinh thành, liên minh với Lăng Huyền, dùng quân sự của biên thùy, dùng trí tuệ của mình, từng bước leo lên. Chàng giết Thái tử thứ nhất, hạ Thái tử thứ hai, khiến Lăng Huyền tự sát vì sợ hãi. Chàng ngồi lên bàn thờ, trở thành hoàng đế mới.
Ngày thành thân, máu chảy thành sông.
Và trong danh sách những người phải chết, có một cái tên — Mộ Như Nhất.
Không phải vì chàng ghét nàng. Mà vì chàng cần cho Lăng Huyền thấy lòng thành. Cần cho triều đình thấy chàng không vụng về vì tình. Cần cho cả thiên hạ thấy — hoàng đế không có yếu đuối.
Mệnh lệnh ra đi. Quân sĩ đi tìm.
Nhưng khi họ đến doanh trại biên thùy, nàng đã biến mất. Chỉ còn lại chiếc bàn trống, bó Cỏ Vong Tình đã héo tàn, và một lá thư viết bằng máu:
Ta cứu ngươi một mạng. Ngươi trả bằng một mạng. Từ nay, duyên nợ kiếp này xong. Nhưng ta thề — kiếp sau, ta sẽ khiến ngươi nhớ ta đến chết.
---
Lăng Kiêu đọc lá thư, tay không run.
Nhưng đêm đó, chàng mơ thấy nàng đứng trong tuyết, mặc áo trắng, máu chảy từ miệng, mắt vẫn ấm áp như ngày đầu.
Chàng tỉnh dậy, đổ mồ hôi lạnh.
Từ đó, chàng bắt đầu mất ngủ.
---
Kiếp thứ hai: Hồn ma không quay về
Mười năm sau.
Lăng Kiêu trị vì thiên hạ, được gọi là vị minh quân. Dân ăn no mặc ấm, biên cực yên ổn, triều đình thanh minh. Nhưng không ai biết, mỗi đêm, hoàng đế đều thức trắng.
Không phải vì chuyện nước.
Mà vì nàng.
Mộ Như Nhất không chết. Nàng sống, và nàng đã trở thành thứ gì đó mà chàng không thể kiểm soát.
---
Nàng giả chết, giả làm hồn ma, nhưng thực chất, nàng đã xây dựng một mạng lưới ngầm khắp thiên hạ. Dưới danh nghĩa là thương nhân dược liệu, nàng kiểm soát thị trường thuốc, kiểm soát thông tin, kiểm soát cả những kẻ mật báo hoạt động trong bóng tối.
Nàng biến Cỏ Vong Tình thành vũ khí.
Loại cỏ này, dùng ít thì giảm đau, dùng nhiều thì mất trí nhệm, dùng quá liều — sẽ chết. Nàng bán nó cho triều đình, cho quý tộc, cho bách tính. Ai cũng dùng, ai cũng cần, nhưng không ai biết nguồn gốc.
Và nàng đợi.
---
Lăng Kiêu phát hiện sự hiện diện của nàng qua những dấu hiệu nhỏ.
Một vụ án mạng — một quan lại chết trong phòng kín, không vết thương, không độc, chỉ có một bó Cỏ Vong Tình khô trên bàn.
Một vụ hỗn loạn — một phủ quân bỗng nhiên mất trí nhớ, không nhớ mình là ai, không nhớ lệnh gì, quân số tan rã.
Một vụ mất tích — một sứ giả đi sứ không bao giờ trở về, chỉ có một lá thư gửi về kinh thành, viết bằng máu: Ta cứu ngươi một mạng. Ngươi trả bằng một mạng.
Cùng một câu. Cùng một nét chữ.
Lăng Kiêu nhìn lá thư, tim đập nhanh. Không phải vì sợ. Mà vì — nàng còn sống.
---
Chàng sai người đi tìm. Không ai tìm thấy.
Nàng như hồn ma, xuất hiện rồi biến mất, để lại sau mỗi lần là một màn máu mới. Nhưng nàng không giết vô tình. Mỗi nạn nhân đều có liên quan đến vụ diệt Mộ gia mười năm trước. Nàng tính toán từng người, từng mạng, như tính toán liều lượng thuốc — chính xác, không thừa, không thiếu.
Lăng Kiêu đọc danh sách, mặt tái nhợt.
Nàng đang thanh toán từng món nợ. Và cuối cùng, nàng sẽ đến tìm chàng.
---
Nhưng nàng không đến.
Thay vào đó, nàng gửi cho chàng một hộp.
Bên trong là Cỏ Vong Tình tươi — loại tươi nhất, hái từ chiến trường biên thùy, nơi hai người gặp nhau lần đầu. Kèm theo một lá thư ngắn:
Ngươi có nhớ không? Ngày đó, tuyết rơi dày ba tấc. Ngươi nằm trên giường, sốt cao, thở yếu ớt. Ta băng bó vết thương cho ngươi, ngươi nắm tay ta, nói: 'Đừng đi.' Ta đã đi. Nhưng ta đã quay lại. Ngươi thì không.
Lăng Kiêu đọc đi đọc lại mười lần.
Rồi chàng đốt lá thư, nhưng không đốt bó cỏ. Chàng giữ nó trong hộp gỗ, đặt bên giường, mỗi đêm nhìn nó trước khi ngủ.
Cỏ Vong Tình tươi có mùi gì đó — không phải mùi thơm, mà là mùi của mùa xuân trên chiến trường, mùi của tuyết tan, mùi của ngày xưa.
Chàng bắt đầu dùng nó.
Không phải để quên. Mà để nhớ.
---
Nhưng Cỏ Vong Tình có tác dụng phụ.
Dùng nhiều, người ta sẽ mất trí nhớ. Nhưng trước khi mất hết, họ sẽ nhớ rất rõ những gì muốn quên nhất. Như thể bộ não đang cố nắm giữ điều quan trọng nhất trước khi tắt ngấm.
Lăng Kiêu bắt đầu nhớ.
Nhớ ngày đầu gặp nàng, nàng mặc áo đen, che mặt, đôi mắt lạnh nhưng ấm. Nhớ nàng cắt thuốc, tay lạnh, nhưng khi chạm vào trán chàng, dịu dàng đến kỳ lạ. Nhớ nàng nói: Loại cỏ này có thể giảm đau, nhưng nếu dùng nhiều sẽ mất trí nhớ. Nhớ chàng hỏi: Ngươi muốn ta quên gì? Nhớ nàng không trả lời.
Chàng nhớ tất cả, và nhớ càng nhiều, chàng càng đau.
---
Một năm sau, Lăng Kiêu bệnh.
Không phải bệnh thể xác. Mà bệnh tâm hồn.
Chàng ngày càng gầy, mắt ngày càng sâu, giọng ngày càng khàn. Triều đình lo lắng, các quan xin tìm thần y, nhưng chàng từ chối.
Chàng chỉ nói: Ta cần một người. Một người bán thuốc.
Không ai hiểu chàng nói gì.
---
Đêm đó, nàng đến.
Không phải bằng cửa chính. Không phải bằng cửa sau. Nàng xuất hiện trong cung điện như hồn ma, không ai phát hiện, không ai ngăn cản. Nàng đến phòng ngủ của hoàng đế, đứng bên giường, nhìn chàng.
Chàng đang mơ. Môi chàng mấp máy, gọi một cái tên — tên nàng.
Nàng đứng đó rất lâu.
Rồi nàng đặt một bó Cỏ Vong Tình tươi lên bàn, bên cạnh hộp gỗ cũ, rồi quay đi.
Nhưng khi nàng đến cửa, chàng tỉnh.
Đừng đi.
Câu nói đó — giống hệt ngày xưa, khi chàng nằm trên giường sốt, nắm tay nàng.
Nàng dừng bước. Không quay lại.
Ngươi nói câu này hai lần rồi, nàng nói, giọng bình thản. Lần đầu, ta đã quay lại. Lần này, ta sẽ không.
Vì sao?
Vì lần đầu, ta cứu ngươi vì ta nghĩ ngươi là người tốt. Lần này, ta biết ngươi không phải.
Im lặng.
Rồi chàng nói, giọng khàn đặc: Ta biết. Ta biết ta không xứng đáng. Nhưng ta vẫn muốn ngươi ở lại.
Ở lại để làm gì? Để ngươi giết ta lần nữa?
Không.
Vậy để làm gì?
Chàng không trả lời được. Chàng không biết. Chàng chỉ biết rằng mỗi đêm, khi nhìn bó Cỏ Vong Tình, chàng nhớ nàng. Và mỗi lần nhớ, chàng đau. Nhưng nếu không nhớ, chàng sẽ chết.
Nàng đứng đó thêm một lúc lâu, rồi bước ra cửa, biến mất trong đêm.
---
Lăng Kiêu không bao giờ gặp nàng nữa.
Chàng chết ba năm sau, trên ngai vàng, một mình, trong đêm tĩnh mịch. Không ai ở bên. Trên bàn, bên cạnh hộp gỗ, là bó Cỏ Vong Tình đã héo tàn.
Người ta tìm thấy chàng vào sáng hôm sau, mặt hướng về phía cửa sổ, như thể đang nhìn điều gì đó rất xa.
Trên bàn, có thêm một lá thư. Không biết ai đặt vào. Viết bằng máu:
Kiếp này xong. Kiếp sau, ta sẽ không cứu ngươi nữa.
---
Kiếp thứ ba: Gặp nhau một lần, nhớ cả đời
Kiếp sau, họ không còn là hoàng đế và công chúa.
Chàng là một người đàn ông bình thường, tên Lăng, làm nghề sửa sách cổ ở một thành phố nhỏ. Nàng là một nữ y, tên Mộ, mở tiệm thuốc bên cạnh.
Họ gặp nhau một lần.
---
Ngày hôm ấy, mưa rất to.
Lăng mang một đống sách cổ đến tiệm thuốc, xin nàng giúp phơi sách, vì nhà chàng bị ngập. Nàng nhìn đống sách ẩm ướt, nhìn chàng ướt sũng, rồi gật đầu.
Để đây đi. Ta sẽ giúp.
Chàng ngồi trong tiệm thuốc, nhìn nàng phơi sách từng trang, cẩn thận, dịu dàng, như thể đang băng bó vết thương cho ai đó. Mùi thuốc thơm nức, mùi giấy ẩm phảng phất, tiếng mưa rơi ào ào bên ngoài.
Chàng nói: Ngươi giống ai đó.
Nàng hỏi: Giống ai?
Chàng lắc đầu: Không biết. Chỉ thấy... quen.
Nàng cười. Nụ cười ấy, chàng thấy quen đến lạ.
---
Chàng ở lại tiệm thuốc cả ngày. Nàng phơi sách, chàng ngồi uống trà, hai người không nói nhiều, nhưng sự im lặng giữa họ không khó chịu. Nó ấm, như mùa xuân sau tuyết.
Chiều tà, mưa ngừng. Chàng đứng dậy ra về.
Ở cửa, chàng quay lại: Ngươi... có tin không? Rằng người ta có kiếp trước?
Nàng nhìn chàng, đôi mắt sáng lên thứ gì đó kỳ lạ: Tin.
Vậy ngươi nghĩ, kiếp trước chúng ta có quen nhau không?
Nàng im lặng một lúc lâu, rồi nói: Có lẽ. Nhưng kiếp trước... chắc không phải chuyện tốt.
Chàng muốn hỏi thêm, nhưng nàng đã quay vào trong, đóng cửa.
---
Từ đó, chàng đến tiệm thuốc thường xuyên hơn. Không phải vì sách, mà vì nàng. Nàng không xinh đẹp theo cách thông thường, nhưng nàng có thứ gì đó khiến chàng muốn ở gần. Có lẽ là sự yên tĩnh. Có lẽ là đôi mắt — đôi mắt lạnh nhưng ấm, như đã từng nhìn chàng qua rất nhiều mùa đông.
Nhưng nàng giữ khoảng cách.
Không phải vì không thích. Mà vì nàng sợ.
Nàng không biết mình sợ điều gì. Chỉ biết mỗi khi nhìn chàng, ngực nàng đau — không phải đau bệnh, mà là đau thứ gì đó sâu hơn, xa hơn, như thể có ai đó đã khắc một câu chuyện vào xương tủy nàng, và chàng là chìa khóa để đọc nó.
---
Một đêm, nàng mơ.
Mơ thấy tuyết, thấy chiến trường, thấy một người đàn ông nằm trên giường sốt, nắm tay nàng, nói: Đừng đi. Mơ thấy máu, thấy ngai vàng, thấy một lá thư viết bằng máu. Mơ thấy mình đứng bên giường một người đàn ông đang ngủ, đặt một bó cỏ lên bàn, rồi bước ra cửa.
Nàng tỉnh dậy, mồ hôi lạnh.
Trên bàn đầu giường, nàng thấy một bó Cỏ Vong Tình khô. Nàng không nhớ mình hái nó. Nàng không nhớ mình đặt nó ở đó. Nhưng nó ở đó, lá đỏ như máu, hoa trắng như xương.
Nàng nhìn bó cỏ, rồi nhìn ra cửa sổ.
Ngoài kia, trăng sáng. Và trong ánh trăng, nàng thấy bóng một người đứng đầu phố — người đàn ông ấy, Lăng, đứng đó, nhìn lên cửa sổ nàng.
Hai người nhìn nhau qua khoảng cách đêm.
Rồi chàng quay đi, bước vào bóng tối.
---
Sáng hôm sau, nàng đến tiệm sửa sách của chàng.
Chàng đang ngồi sửa một cuốn sách cổ, tay cầm kính lúp, mắt cận, phải cúi sát mới nhìn thấy. Nàng đứng ở cửa, nhìn chàng, và bỗng nhiên, nàng khóc.
Không phải vì buồn. Mà vì — nàng nhớ.
Nhớ tất cả.
Nhớ kiếp thứ nhất, nàng là công chúa, chàng là Thái tử. Nàng cứu chàng, chàng phản nàng. Nàng giả chết, giả làm hồn ma, báo thù từng người một. Nhớ kiếp thứ hai, nàng là thương nhân dược liệu, chàng là hoàng đế. Nàng gửi Cỏ Vong Tình, chàng dùng nó để nhớ nàng, chết một mình trên ngai vàng.
Nhớ tất cả, và nàng hiểu — ba kiếp dây dưa, không phải duyên, không phải nợ. Chỉ là hai người cứ gặp nhau, cứ yêu nhau, cứ đau nhau, rồi cứ quên nhau, rồi cứ nhớ lại.
---
Chàng ngẩng đầu, thấy nàng đứng ở cửa, khóc.
Chàng đứng dậy, đến trước mặt nàng: Ngươi... sao khóc?
Nàng lau nước mắt, cười: Ta nhớ ra rồi.
Nhớ ra gì?
Kiếp trước. Kiếp trước nữa. Tất cả.
Chàng nhìn nàng, mắt mở to: Ngươi... cũng nhớ?
Ta nhớ ngươi nói 'đừng đi' hai lần. Ta nhớ ngươi ngồi trên ngai vàng, máu chảy thành sông. Ta nhớ ngươi chết một mình, trên bàn có bó Cỏ Vong Tình héo tàn.
Chàng im lặng.
Rồi chàng nói, giọng run: Ta cũng nhớ. Ta nhớ ngươi cứu ta. Ta nhớ ta phản ngươi. Ta nhớ ta dùng Cỏ Vong Tình để nhớ ngươi, đêm nào cũng nhớ, nhớ đến chết.
Hai người đứng đó, trước cửa tiệm sửa sách, dưới nắng sáng, nhìn nhau.
---
Nàng hỏi: Vậy kiếp này, chúng ta làm gì?
Chàng nói: Kiếp này, ta không muốn làm hoàng đế. Ta chỉ muốn làm người sửa sách, ngồi bên cạnh tiệm thuốc của ngươi, uống trà, nhìn ngươi phơi sách.
Nàng cười: Ngươi không sợ sao?
Sợ gì?
Sợ kiếp sau lại đau?
Chàng nhìn nàng, mắt sáng: Đau thì đau. Nhưng nếu đau vì ngươi, ta nguyện.
---
Nàng bước đến, nắm tay chàng.
Tay nàng lạnh, như ngày xưa. Nhưng khi chàng nắm lại, nó ấm dần.
Kiếp này, nàng nói, ta không cứu ngươi. Ngươi cũng không phản ta. Chúng ta chỉ đơn giản là ở bên nhau. Được không?
Chàng gật đầu: Được.
---
Và kiếp này, họ ở bên nhau.
Không phải hoàng đế, không phải công chúa, không phải thương nhân, không phải hồn ma. Chỉ là một người sửa sách và một nữ y, sống trong một thành phố nhỏ, bên cạnh nhau, uống trà, phơi sách, nhìn mưa rơi.
Không có Cỏ Vong Tình. Không có máu. Không có ngai vàng.
Chỉ có hai người, gặp nhau một lần, và quyết định không rời xa nữa.
---
Nhưng đêm đầu tiên của kiếp này, nàng vẫn mơ.
Mơ thấy tuyết, thấy chiến trường, thấy máu. Mơ thấy mình đứng bên giường một người đàn ông đang ngủ, đặt một bó cỏ lên bàn, rồi bước ra cửa.
Nhưng lần này, trước khi bước ra, nàng dừng lại.
Nàng quay lại, nhìn người đàn ông ấy, rồi nắm tay hắn.
Đừng đi, hắn nói, như mọi kiếp.
Lần này, nàng trả lời: Ta không đi.
Và nàng ở lại.
---
Ba kiếp dây dưa
Người ta hỏi: ba kiếp dây dưa, là duyên hay nợ?
Mộ Như Nhất — hay Mộ, tên gì cũng được — nghĩ rất lâu, rồi trả lời:
Không phải duyên. Không phải nợ. Chỉ là ba vở kịch đời này ta diễn cùng người. Kiếp thứ nhất, ta diễn vai người cứu mạng, hắn diễn vai kẻ phản bội. Kiếp thứ hai, ta diễn vai hồn ma báo thù, hắn diễn vai kẻ u mê. Kiếp thứ ba...
Nàng dừng lại, nhìn chàng đang ngồi sửa sách bên kia phòng.
Kiếp thứ ba, ta diễn vai ta. Hắn diễn vai hắn. Không có kịch bản, không có mệnh lệnh, không có máu. Chỉ có hai người, gặp nhau một lần, và chọn ở lại.
Chàng ngẩng đầu, nhìn nàng, cười.
Nàng cười lại.
Bên ngoài cửa sổ, mưa rơi. Mùi thuốc thơm nức. Mùi giấy cổ phảng phất. Tiếng mưa ào ào, như ngày đầu tiên họ gặp nhau.
Chi bằng gặp nhau một lần.
Một lần thôi, đủ rồi.
Để nhớ cả đời. Để yêu cả đời. Để không bao giờ phải quên.
---
Cỏ Vong Tình nở trên chiến trường, nơi có người chết. Nhưng nếu hai người còn sống, cỏ sẽ không nở. Nó sẽ héo, rồi biến mất, rồi thành tro, rồi thành đất, rồi thành cỏ xanh bình thường — loại cỏ không tên, không đặc biệt, chỉ đơn giản là xanh.
Như tình yêu. Khi không còn máu, không còn hận, không còn kiếp nào phải trả — nó chỉ đơn giản là yêu.
Và yêu, thì đủ.







