Phim Chiến đội thiên hà: Xâm lược Vietsub - HD

Starship Troopers: Invasion

Xem phim mới Phim Chiến đội thiên hà: Xâm lược Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Chiến đội thiên hà: Xâm lược Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Chiến đội thiên hà: Xâm lược Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

89 phút

Quốc gia: Âu MỹNhật Bản

Thể loại: Hành Động, Khoa Học Viễn Tưởng, Phiêu Lưu, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Chiến đội thiên hà: Xâm lược

Khi bóng tối tràn ngập tinh không

Tin hệ 77 — một trong những phi hành đoàn tinh nhuệ nhất của Liên bang Thiên hà — đang thực thi nhiệm vụ mật ở rìa vùng không gian chưa được lập bản đồ. Nhiệm vụ của họ: khảo sát sự bất thường về năng lượng phát ra từ Tinh vân Carina. Không ai trong đoàn người biết rằng, dị thường đó không phải hiện vật tự nhiên. Đó là tín hiệu. Lời gọi. Và thứ đang chờ đợi họ ở giữa màn sương kẽm đó, không phải bí ẩn vũ trụ — mà là cái chết.

Tàu chỉ huy Aurora's Edge lọc vào lòng tinh vân lúc 03:47 giờ chuẩn Liên bang. Mọi hệ thống hoạt động bình thường. Khoảng mười phút sau, radar dưới hạn chế bởi mật độ bụi vật chất, nhưng các cảm biến sinh học vẫn ghi nhận nhịp tim của 47 thành viên phi hành đoàn. Rồi — im lặng. Không có tín hiệu cầu cứu. Không có tiếng nói trên tần số khẩn cấp. Chỉ còn tĩnh lặng tuyệt đối, nặng như kim loại nóng chảy đổ xuống cổ họng.

Liên bang mất liên lạc với Tin hệ 77.

---

Lệnh xuất phát

Trên trạm không gian Helios Prime, Đô đốc Vera Kessler nhận được báo cáo vào lúc bình minh nhân tạo. Khuôn mặt bà không biểu cảm, nhưng bàn tay siết chặt mép bàn điều phối đến mức các khớp ngón trắng bóc. Bà đã mất quá nhiều người rồi. Bà sẽ không mất thêm.

Lệnh triệu tập được gửi đến Chiến đội Thiên hà — đơn vị đặc nhiệm cao nhất của Liên bang, gồm những chiến binh đã sống sót qua hàng chục chiến trường, mang trên mình sẹo và ký ức mà người thường không thể chịu nổi. Họ không được chọn vì mạnh nhất. Họ được chọn vì không sợ chết — và điều đó khiến họ nguy hiểm hơn bất kỳ vũ khí nào trong kho của Liên bang.

Trưởng chiến đội: Trung tá Renn Solari. Cựu đội trưởng tuần tra biên giới, từng một mình đẩy lùi một nhóm cướp vũ trụ khỏi thuộc địa Kepler-9. Anh mang một vết sẹo cháy xém dọc sống mũi và một ánh mắt khiến sĩ quan mới phải nuốt nước bọt.

Phó chiến đội: Trung úy Mira Voss. Chuyên gia về sinh vật ngoài hành tinh và chiến thuật phòng thủ sinh học. Cô từng viết luận văn về các hệ thống miễn dịch của loài bọ vũ trụ — những sinh vật mà giờ đây, có thể đang nuốt chửng đồng đội của cô.

Kỹ sư trưởng: Binh nhất Taro Chen. Người duy nhất từng sửa được động cơ siêu không gian khi đang bị bám đuổi bởi tàu chiến địch. Taro không nói nhiều. Anh làm việc bằng tay và bằng óc, và cả hai đều nhanh hơn lời nói.

Xạ thủ: Binh nhì Lena Okafor. Tỉ lệ bắn trúng của cô là 99.7 trong điều kiện chiến đấu thực tế. Cô từng hạ ba mục tiêu chỉ trong hai giây trên một hành tinh có trọng lực gấp ba Trái Đất.

Y tá chiến trường: Hạ sĩ Yuki Tanaka. Cô không mang súng. Cô mang bộ dụng cụ cấp cứu và sự bình tĩnh tuyệt đối. Trong chiến đội, Yuki là người giữ cho mọi người còn sống đủ lâu để chiến đấu tiếp.

Năm người. Một nhiệm vụ. Không có kế hoạch dự phòng.

---

Bên trong tinh vân

Tàu Stormbreaker — tàu tuần dương hạng nhẹ được giao cho Chiến đội Thiên hà — xé toạc lớp sương mù kim loại của Tinh vân Carina lúc 14:22. Ngay lập tức, mọi thứ sai.

Cảm biến bị nhiễu, Taro thông báo, giọng đều đặn như đang báo cáo thời tiết. Tôi không thể xác định vị trí chính xác của Aurora's Edge.

Thử tần số cứu hộ, Renn ra lệnh.

Mira gõ phím. Màn hình nhấp nháy. Rồi — một tín hiệu. Yếu, loạn, nhưng rõ ràng là mã cứu hộ của Liên bang. Đến từ phía bên trong tinh vân, sâu hơn bất kỳ tàu nào từng thám hiểm.

Họ còn sống, Mira nói. Cô không hạnh phúc khi nói điều đó. Cô biết còn sống trong hoàn cảnh này có thể không phải là tin tốt.

Renn gật đầu. Chuẩn bị xuống bề mặt. Mọi người kiểm tra trang bị. Chúng ta không biết gì về thứ đang chờ mình ở dưới đó.

Lena kiểm tra khẩu súng lục plasma của mình — hai khẩu, một bên mỗi hông. Tôi thì biết một điều, cô nói, môi nhếch lên nửa nụ cười. Thứ gì đó khiến cả một phi hành đoàn mất tích thì chắc chắn không đến đây chào hỏi.

---

Bề mặt hành tinh chết

Aurora's Edge nằm bất động trên mặt một hành tinh vô danh — một khối đá khổng lồ bao phủ bởi lớp vỏ carbon đen, không có ánh sáng, không có nước lỏng, không có dấu hiệu sự sống theo định nghĩa thông thường. Tàu không bị hư hại. Điều đó khiến Renn càng thêm cảnh giác. Nếu kẻ tấn công đủ sức hạ một tàu chỉ huy mà không để lại vết xước, thì chúng không cần phá hủy. Chúng cần nạn nhân còn nguyên vẹn.

Chiến đội bước xuống bề mặt trong trang bị chiến đấy đầy đủ. Bộ giáp hạng nặng, khiên năng lượng cá nhân, vũ khí tầm xa và cận chiến. Yuki mang theo ba hộp cấp cứu sinh tồn — mỗi hộc chứa đủ để duy trì sự sống của một người trong 72 giờ trong môi trường độc hại.

Bên trong Aurora's Edge — tĩnh lặng. Đèn chiếu sáng vẫn hoạt động, nhưng ở cường độ thấp, như thể hệ thống đang ở trạng thái ngủ. Bảng điều khiển hiển thị mọi hệ thống bình thường. Không có dấu hiệu xâm nhập. Không có dấu hiệu chiến đấu. Nhưng 47 người biến mất.

Điều này không đúng, Mira thì thầm, quét cảm biến sinh học. Không có dấu vết sinh học. Không có máu. Không có... gì cả.

Có, Taro nói. Anh chỉ vào sàn tàu. Một lớp mỏng chất nhầy màu xanh đậm phủ trên kim loại. Cảm biến của Mira phản ứng ngay lập tức.

Cô nhìn kết quả. Mặt tái mét.

Đây là dịch thể, cô nói. Từ loài bọ vũ trụ. Cụ thể hơn — từ giống chiến binh của chúng.

Lena rút súng. Chúng ở đâu?

Khắp nơi, Mira đáp. Lớp dịch này có thể tồn tại hàng nghìn năm. Nhưng độ ẩm cho biết... chúng để lại gần đây. Rất gần.

Renn nhìn xuống sàn, rồi nhìn lên trần tàu. Trong bánh xe ánh sáng từ đèn pin chiến thuật, anh thấy — các khe hở trên trần. Quá nhỏ để con người đi qua. Nhưng vừa đủ cho thứ gì đó mành mai, nhiều chân, và không có xương sống theo cách con người hiểu.

Ra ngoài, Renn ra lệnh. Ngay bây giờ.

---

Cuộc xâm lược bắt đầu

Họ không kịp.

Âm thanh đến trước — tiếng gõ nhẹ, hàng trăm tiếng gõ nhẹ cùng lúc, như mưa rơi trên mái kim loại. Rồi trần tàu Aurora's Edge vỡ tung.

Chúng tràn xuống như thác nước đen — bọ vũ trụ, mỗi con to bằng cổ tay người lớn, lớp giáp ngoài phản chiếu ánh sáng gợn sóng như dầu trên mặt nước. Chân sáu, hàm kép, và đôi mắt phụ đỏ rực xuyên suốt lớp giáp đen. Chúng không kêu. Chúng không cần. Chúng chỉ cần di chuyển — nhanh, có mục tiêu, và đông đến mức che khuất mọi thứ phía sau.

Lena bắn trước. Viên đạn plasma xuyên qua ba con cùng lúc, để lại lỗ cháy đen trên sàn. Nhưng mười con khác thay thế vị trí ngay lập tức.

Ra khỏi tàu! Renn hét, bắn liên thanh bằng khẩu súng trường plasma trên tay trái, tay phải kéo Yuki về phía cửa ra.

Taro chạy đầu tiên, mở khiên năng lượng di động tạo ra bức tường ánh sáng tạm thời chặn hai bên cửa ra. Mira theo sau, ném hai quả lựu đạn sinh học — loại chứa enzyme phân hủy lớp giáp hóa học của bọ vũ trụ. Nổ tung. Một nhóm bọ vũ trụ co rúm, giáp nứt nẻ, nhưng chúng không chết. Chúng giậm chân — và tiếp tục tiến lên.

Chiến đoàn chạy trên bề mặt hành tinh, bọ vũ trụ rút ra từ mọi khe đá, mỗi hang sâu, mỗi khe nứt trong lớp vỏ carbon. Không phải một cuộc tấn công. Là một cuộc xâm lược. Toàn diện. Được lên kế hoạch.

Chúng đã chờ chúng ta, Mira nói, thở hổn hển trong khi chạy. Tinh vân này — không phải hiện tượng tự nhiên. Là mồi nhử. Chúng dùng năng lượng giả để thu hút tàu. Aurora's Edge là con mồi đầu tiên. Chúng ta là con mồi thứ hai.

Tại sao không tấn công ngay lúc chúng ta hạ cánh? Lena hỏi, quay người bắn hai phát nữa.

Vì chúng muốn chúng ta vào bên trong, Renn đáp. Chúng muốn biết chúng ta ở đâu, có bao nhiêu, và chúng ta yếu ở đâu.

Im lặng trong kênh liên lạch. Rồi Taro nói: Vậy giờ chúng biết rồi.

---

Phòng thủ cuối cùng

Chiến đội rút lui về Stormbreaker. Tàu vẫn nguyên vẹn — bọ vũ trụ chưa tấn công nó, điều đó khiến Renn nghi ngờ hơn. Chúng không phá tàu. Chúng muốn tàu. Muốn công nghệ. Muốn con đường về phía Liên bang.

Trên Stormbreaker, Renn triển khai phòng thủ. Taro kích hoạt khiên năng lượng bao quát toàn tàu. Lena chiếm vị trí trên boong trên, tầm ngắm bao phủ 360 độ. Mira phân tích mẫu dịch thể thu thập được, tìm điểm yếu sinh học. Yuki chuẩn bị khu vực y tế — vì cô biết, chỉ cần một vết cắt từ hàm kép của bọ vũ trụ, nhiễm độc sẽ lan trong vòng ba phút.

Đếm được bao nhiêu con? Renn hỏi.

Mira nhìn cảm biến. Cô nhìn lại. Rồi nhìn lần nữa.

Cảm biến ghi nhận... hơn mười hai nghìn dấu hiệu sinh học trong bán kính hai cây số, cô nói. Và số đó đang tăng.

Mười hai nghìn, Lena lặp lại. Chúng ta năm người.

Sáu, Yuki sửa lại, giọng nhẹ nhàng. Cô chỉ vào màn hình camera an ninh bên trong Aurora's Edge — nơi một người đàn ông trong thân hình phi hành đoàn Liên bang đang bò trên sàn tàu, thở dốc, tay chạm vào bảng điều khiển. Còn sống. Ít nhất là người đó.

Có người sống sót, Yuki nói. Và nếu có một người, có thể còn nhiều hơn.

Renn nhìn màn hình. Nhìn mười hai nghìn dấu hiệu đang tiến về phía tàu họ. Nhìn năm — sáu — người duy nhất giữa hai thế lực.

Anh đưa quyết định.

Chúng ta không chỉ chạy, Renn nói. Chúng ta giải cứu những người còn sống. Và chúng ta tìm cách đánh đứt đầu con rắn này.

Mira gật đầu, mắt sáng lên. Nếu đây là giống chiến binh, thì phải có giống tổ. Một nhóm sinh sản trung tâm. Nếu tiêu diệt tổ, giống chiến binh sẽ mất chỉ huy — chúng hoạt động theo cơ chế bầy đàn, không có trí tuệ cá nhân.

Vậy tìm tổ, Renn nói. Và phá nó.

---

Sâu hơn

Mira xác định vị trí có thể của tổ dựa trên mật độ dịch thể và hướng di chuyển của bọ vũ trụ — tất cả đều hướng về một điểm duy nhất ở sâu dưới lòng hành tinh, nơi cảm biến nhiệt ghi nhận nhiệt độ bất thường cao. Một hang động khổng lồ, đủ rộng để chứa một tàu vũ trụ.

Renn chia đội. Lena và Yuki ở lại Stormbreaker để bảo vệ tàu và hỗ trợ từ xa. Renn, Mira, Taro xuống bề mặt, tiến về phía hang động.

Họ đi qua cánh rừng đá xương rồng — những cột carbon sởi thẳng đứng như những ngón tay chết vươn lên từ lòng đất. Bọ vũ trụ tràn qua những cột đá, tràn qua đầu họ, nhưng không tấn công. Chúng chỉ... quan sát. Đôi mắt phụ đỏ rực theo dõi từng bước đi.

Chúng đang dẫn đường, Taro nói.

Chúng muốn chúng ta đến, Renn gật đầu. Vì chúng nghĩ chúng ta sẽ chết ở dưới đó.

Hang động rộng như một đấu trường. Và ở trung tâm — tổ. Một khối thịt khổng lồ, màu tím đậm, co thắt nhịp nhàng như trái tim đang đập. Từ tổ, hàng nghìn ống mỏng tít ra mọi hướng, mỗi ống chứa hàng chục quả trứng phát quang xanh. Xung quanh tổ, hàng trăm con bọ vũ trụ giống vệ sĩ — to gấp ba giống chiến binh, giáp dày hơn, hàm kép kéo dài như lưỡi dao.

Và bên cạnh tổ — những con bọ vũ trụ nhỏ hơn, bám vào cơ thể những phi hành đoàn của Aurora's Edge. Không giết. Không ăn. Trứng. Chúng đẻ trứng vào cơ thể người sống.

Yuki nhìn từ xa qua camera gắn trên giáp Renn. Giọc cô run: Họ còn sống. Nhưng nếu trứng nở...

Không để đến mức đó, Renn nói.

---

Trận chiến

Taro kích hoạt khiên năng lượng, tạo hành lang bảo vệ từ cửa hang đến tổ. Mira chuẩn bị bom enzyme — phiên bản mạnh gấp mười lần lựu đạn sinh học, đủ phá hủy cấu trúc tế bào của cả tổ. Renn dẫn đầu, súng plasma bắn không ngừng.

Giống vệ sĩ lao vào. Lena từ trên Stormbreaker bắn hỗ trợ qua lỗ thủng trên trần hang — viên đạn plasma rơi như sao băng, hạ từng con một. Nhưng chúng quá đông. Khiên năng lượng của Taro chịu không nổi — xuất hiện vết nứt, rồi vỡ.

Taro ngã. Một con vệ sĩ vồ lấy, hàm kép cắm vào vai anh. Renn bắn sát nào — đạn xuyên qua đầu con vệ sĩ, não bọ vũ trụ văng ra là màu xanh lục đậm.

Đặt bom! Renn hét.

Mira lao tới. Tổ phản kháng — phun dịch axit từ các lỗ trên bề mặt, ăn mòn ngay lớp giáp ngoài. Mira né, lăn, ném bom enzyme vào trung tâm tổ.

Bom kích hoạt.

Âm thanh không phải tiếng nổ — mà là tiếng rít, cao đến mức xuyên qua giáp và xuyên qua xương. Tổ co lại, giãn ra, rứt nát. Dịch thể phun ra như máu. Giống vệ sĩ đông cứng ngay tại chỗ — không có tổ, không có chỉ thị, chúng chỉ là cơ thể không bộ não.

Và trên bề mặt hành tinh, hàng nghìn bọ vũ trụ chiến binh dừng di chuyển. Rơi xuống. Bất động.

Im lặng.

Renn đứng trong đống đổ nát, thở dốc, súng vẫn chĩa lên. Mira nằm bên cạnh, giáp ăn mòn nhưng còn sống. Taro ngồi dậy, vai chảy máu nhưng tay vẫn vững.

Trên Stormbreaker, Lena thở ra. Yuki đã chạy đến Aurora's Edge với bộ cấp cứu.

---

Sau cơn bão

Họ tìm thấy 23 người sống sót trong Aurora's Edge — trong trạng thái hôn mê, cơ thể bị trứng bọ vũ trụ xâm nhập nhưng chưa nở. Yuki và đội y tế từ Stormbreaker làm việc không ngừng nghỉ — loại bỏ từng trứng một bằng công nghệ từ trường chẩn đoán kết hợp enzyme đặc chế từ mẫu bom Mira.

23 người sống. 24 người không may mắn. Liên bang sẽ gửi tàu chở quan tài sau.

Renn đứng trước cửa sổ quan sát của Stormbreaker, nhìn ra bề mặt hành tinh nơi hàng nghìn xác bọ vũ trụ nằm im lìm dưới ánh sao xa xôi. Anh nghĩ về 24 người không quay về. Về 23 người sẽ quay về nhưng không bao giờ quên được cảm giác trứng nảy mầm trong cơ thể mình.

Mira đứng cạnh anh. Đây không phải là lần cuối, cô nói. Nếu chúng có thể tạo mồi nhử bằng năng lượng giả, có thể đã có tinh vân khác. Tàu khác. Người khác.

Renn gật đầu. Vậy chúng ta sẵn sàng.

Trên boong dưới, Lena đang vũ khí — kiểm tra từng viên đạn, từng khẩu súng, như thể chuẩn bị cho trận tiếp theo. Taro đang sửa khiên năng lượng — vết nứt từ hang động vẫn còn, nhưng anh đã tìm cách gia cố. Yuki đang chăm sóc những người sống sót — giọc cô nhẹ nhàng, giọc cô kiên định.

Chiến đội Thiên hà. Năm người. Đối mặt với cả một giống loài xâm lược.

Liên bang gửi báo cáo: Tin hệ 77 được giải cứu. Mối đe dọa tại Tinh vân Carina được vô hiệu hóa. Chiến đội Thiên hà hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng Renn biết — đó không phải kết thúc. Đó là khởi đầu. Vì trong một thiên hà bao la, luôn có thứ gì đó đang chờ đợi trong bóng tối. Và Chiến đội Thiên hà — họ là bức tường đầu tiên. Bức tường duy nhất.

Tàu Stormbreaker rời Tinh vân Carina, hướng về phía những vì sao xa hơn. Phía sau, tinh vân tắt dần như một vết thương đang lành.

Phía trước — chưa biết. Nhưng họ sẽ đi.

Thu gọn...