Phim Chiếu Điện Hoa Khai - FHD

Xem phim mới Phim Chiếu Điện Hoa Khai - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Chiếu Điện Hoa Khai - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Chiếu Điện Hoa Khai - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

13 phút/tập

Đang phát: Tập

Tập mới nhất:

Quốc gia: Trung Quốc

Diễn viên: Cao XingyuDong YanLeslie LiXiao Kaizhong戚硯笛白妤霏陈腾跃

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Chiếu Điện Hoa Khai

Chương 1: Ngục Tối

Ánh nến leo lét trong góc ngục, chiếu bóng lên bức tường đá ướt nhẹp. Ngọc Quỳ ngồi co ro gót chân, hai tay ôm lấy đầu gối, ngón tay nứt nẻ vì lạnh và đói. Nàng đã quên mất bao nhiêu năm trôi qua trong cái hầm ngục dưới lòng đất này. Mười hai tuổi? Mười ba? Hay lâu hơn?

Mỗi ngày giống nhau. Bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt, và mùi mốc tanh tưởi. Nàng không biết mình là ai, chỉ biết mình từng có một người tỷ tỷ. Người tỷ tỷ ấy tên gì? Nàng cố nhớ, nhưng ký ức như bị ai dùng tay vò nát, chỉ còn lại những mảnh vỡ lấp lóe.

Một hôm, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên cầu thang gỗ mục. Ngọc Quỳ rụt người lại, lưng áp sát tường. Cánh cửa sắt kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông mặc áo đen đứng ở ngưỡng cửa, khuôn mặt lạnh như băng.

Ngươi muốn sống không? hỏi hắn.

Ngọc Quỳ không trả lời. Nàng đã học được rằng trả lời hay không trả lời đều giống nhau. Người ta sẽ làm điều họ muốn.

Ngươi tỷ tỷ đã chết. Người đàn ông nói bằng giọng bình thản, như kể chuyện ngày mưa. Chết thảm. Bị đốt sống trong cung điện.

Câu nói ấy như một nhát dao cắt ngang cái im lặng đã bao bọc lấy Ngọc Quỳ suốt bao năm. Nàng cảm thấy có gì đó bên trong lồng ngực nứt ra. Không phải nước mắt. Nàng đã khóc hết nước mắt từ lâu. Đó là một thứ sức mạnh khác, một thứ gì đó tối tăm và nóng bỏng, bắt nguồn từ sâu trong xương tủy.

Tư Mệnh.

Nàng không biết cái tên ấy nghĩa là gì, nhưng khi nó trào lên, cả căm ngục rung chuyển. Những vết nứt lan ra trên tường đá, ngọn nến tắt phụt, và người đàn ông mặc áo đen lùi lại một bước, đôi mắt lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc.

Thú vị, hắn nói, rồi quay đi. Đưa nàng lên.

---

Chương 2: Cửu Thiên

Ngọc Quỳ được đưa đến một nơi nàng chưa từng thấy. Trần cao vút, cột trụ đá cẩm thạch, và ánh sáng tràn ngập từ mọi phía. Nàng đứng giữa đại sảnh, quần áo tả tơi, tóc rối bù, nhưng đôi mắt thì sáng rực như hai viên thanh hồng ngọc.

Trước mặt nàng là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc bào trắng, tóc đen buông dài, khuôn mặt đẹp đến mức không thật. Hắn ngồi trên ghế cao, một tay chống cằm, nhìn nàng bằng ánh mắt thản nhiên.

Ta là Tuế Phong Diệp, hắn nói. Cửu Thiên Tuế Phong Diệp. Từ nay ngươi ở bên cạnh ta.

Ngọc Quỳ không nói gì. Nàng nhìn hắn, rồi nhìn quanh phòng, rồi lại nhìn hắn. Nàng không tin bất kỳ ai.

Tại sao? hỏi nàng, giọng khàn đặc.

Vì ngươi có sức mạnh Tư Mệnh, Tuế Phong Diệp đáp. Và ta cần sức mạnh ấy.

Để làm gì?

Để chống lại kẻ đã giết ngươi tỷ tỷ.

Ngọc Quỳ im lặng một lúc lâu. Rồi nàng gật đầu, chỉ một cái, nhưng trong đôi mắt ấy đã có thứ gì đó thay đổi. Không phải tin tưởng. Là quyết tâm.

---

Những ngày đầu tiên bên cạnh Tuế Phong Diệp, hai người như hai con mèo hoang bị nhốt chung một phòng. Ngọc Quỳ không để hắn lại gần hơn ba bước. Mỗi khi hắn vô tình chạm vào vai nàng, nàng lập tức rút lui, mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Tuế Phong Diệp cũng không tốt hơn. Hắn luôn giữ khoảng cách, luôn quan sát, luôn đánh giá. Hắn mang nàng về không phải vì thương xót, mà vì tính toán. Nàng biết điều đó, và nàng không trách hắn. Trong thế giới này, ai cũng có mục đích riêng.

Nhưng rồi một đêm, khi Ngọc Quỳ bị ác mộng thức giấc, đứng một mình trên ban công nhìn xuống vực sâu, nàng cảm thấy một chiếc áo choàng nhẹ đắp lên vai.

Trời lạnh, Tuế Phong Diệp nói, đứng cách nàng một bước, mặt hướng về phía trời đêm.

Ngọc Quỳ không nói cảm ơn. Nàng chỉ đứng yên, để chiếc áo choàng ấm áp bọc lấy mình. Và lần đầu tiên kể từ khi rời ngục tối, nàng cảm thấy mình không hoàn toàn cô đơn.

---

Chương 3: Bạo Quân

Tin dữ đến như sấm sét. Bạo quân phương Bắc tiến vào biên giới, đốt phá thành trì, giết hại dân lành. Trong triều đình, những kẻ độc hậu thao túng triều chính, bán đứng quốc gia để đổi lấy quyền lợi. Hoàng đế bị giữ như con rối, triều đình mục ruỗng từ bên trong.

Tuế Phong Diệp đứng trước bản đồ chiến trường, hai tay đặt sau lưng, mặt lạnh như băng. Ngọc Quỳ đứng bên cạnh, nhìn những ký hiệu đỏ trên bản đồ, hiểu rằng mỗi ký hiệu ấy là một thành trì bị san phẳng.

Ta sẽ đi, nói Ngọc Quỳ.

Ta đi cùng, Tuế Phong Diệp đáp, không hỏi lại.

Họ cùng nhau ra trận. Ngọc Quỳ mang theo sức mạnh Tư Mệnh, một lực lượng cổ xưa và đáng sợ, có thể xé nát cả một đội quân chỉ bằng ý niệm. Tuế Phong Diệp mang theo trí tuệ và thanh kiếm, mỗi nhát chém chính xác đến từng milimét.

Trên chiến trường, họ là hai mảnh ghép hoàn hảo. Ngọc Quỳ phá vỡ đội hình địch, Tuế Phong Diệp chém giết tướng lĩnh. Ngọc Quỳ bảo vệ hậu phương, Tuế Phong Diệp xâm nhập trung quân. Hai người không cần nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu.

Nhưng chiến trường không chỉ có bạo quân. Trong triều đình, những kẻ độc hậu đang âm thầm cắt đứt tiếp tế, phong tỏa tin tức, và cố tình để quân tiền tuyến chết dần chếm mòm.

Chúng ta không thể chỉ chiến đấu ở biên giới, Ngọc Quỳ nói một đêm, khi hai người ngồi bên đống lửa trại. Kẻ thù thật sự ở trong cung.

Tuế Phong Diệp gật đầu. Ta biết.

Ngươi biết ai là kẻ đứng sau?

Ta có nghi ngờ. Nhưng chưa có bằng chứng.

Ngọc Quỳ nhìn hắn, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt. Nếu ngươi biết, hãy nói cho ta nghe.

Tuế Phong Diệp im lặng một lúc lâu. Rồi hắn nói: Để ta tìm ra trước. Rồi ta sẽ nói.

Nàng không ép. Nàng biết hắn giữ im lặng có lý do. Và nàng bắt đầu tin tưởng hắn, dù nàng không muốn thừa nhận.

---

Chương 4: Tình Cảm

Tình cảm giữa họ không đến như sấm sét. Nó đến như mưa phùn, nhẹ nhàng, âm thầm, đến khi nhận ra thì đã ướt sũng.

Ngọc Quỳ nhận ra điều đó một buổi sáng, khi thức dậy và thấy Tuế Phong Diệp đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho nàng. Không phải vì nàng đói, mà vì hắn nhớ nàng thường bỏ bữa khi bận.

Nàng cũng nhận ra khi một đêm trên chiến trường, nàng bị thương, và Tuế Phong Diệp lao đến bảo vệ nàng, bị một nhát kiếm cắt ngang lưng. Khi nàng hỏi tại sao, hắn chỉ nói: Quên mất.

Quên cái gì? Quên mình cũng là người? Quên mình cũng có thể chết?

Ngọc Quỳ không hỏi thêm. Nàng chỉ lặng lẽ băng bó vết thương cho hắn, tay run nhẹ, và lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy tim mình đập không vì hận thù.

---

Nhưng tình cảm không phải là thứ duy nhất đang phát triển. Nghi ngờ cũng vậy.

Ngọc Quỳ bắt đầu nhận ra những điều kỳ lạ. Tuế Phong Diệp đôi khi biến mất vào ban đêm, không nói đi đâu. Hắn có những cuộc họp bí mật mà không cho nàng biết. Và một lần, nàng tình cờ thấy hắn cầm trong tay một tấm bùa cổ, trên đó khắc hình một con phượng hoàng kép.

Con phượng hoàng kép. Biểu tượng của hoàng gia. Biểu tượng của cặp song sinh.

Nàng không nói gì. Nàng chỉ cẩn thận quan sát, và trong lòng, một cơn bão đang hình thành.

---

Chương 5: Tỷ Tỷ

Ngày ấy cuối cùng cũng đến.

Sau một trận chiến ác liệt, khi bạo quân rút lui và triều đình tuyên bố chiến thắng, một người phụ nữ xuất hiện trước cửa dinh thự của Tuế Phong Diệp. Nàng ta mặc bào tím, tóc dài buộc cao, khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở. Và khuôn mặt ấy — khuôn mặt ấy giống hệt Ngọc Quỳ.

Không phải giống. Là giống nhau.

Ngọc Quỳ đứng đó, chân như đóng đinh xuống đất. Đôi mắt mở to, tim đập loạn nhịp. Nàng nhìn người phụ nữ ấy, và trong đầu, những mảnh ký ức vỡ nát bắt đầu ghép lại.

Tỷ tỷ...? giọng nàng run rẩy.

Người phụ nữ mỉm cười. Nụ cười ấy đẹp, nhưng lạnh. Quỳ Nhi, lâu rồi không gặp.

Ngọc Quỳ không chạy đến ôm nàng. Nàng đứng yên, mắt đỏ hoe, nhưng không rơi nước mắt. Bởi vì nàng nhớ ra rồi. Nàng nhớ ra tất cả.

Họ là chị em sinh đôi. Cùng cha cùng mẹ. Nhưng từ nhỏ, chỉ một người được ở trong cung, còn người kia bị giam trong ngục tối. Tỷ tỷ nàng — Thiệu Khương Ngọc Diễm — là người được chọn ở trong ánh sáng. Còn nàng, Ngọc Quỳ, là người bị vứt bóng tối.

Và tỷ tỷ nàng không chết. Tỷ tỷ nàng chưa bao giờ chết.

Ngươi... ngươi sống? Ngọc Quỳ hỏi, giọng nghẹn lại.

Ngươi tỷ tỷ luôn sống, Ngọc Diễm đáp, bước đến gần hơn. Sống rất tốt. Sống rất thật.

Tại sao? Ngọc Quỳ hỏi, và câu hỏi ấy chứa đựng cả nghìn câu hỏi khác. Tại sao ngươi bỏ ta trong ngục? Tại sao ngươi giả chết? Tại sao ngươi để ta sống trong bóng tối suốt bao năm?

Ngọc Diễm nhìn nàng, ánh mắt có chút gì đó phức tạp. Rồi nàng nói: Vì ta cần ngươi ở trong bóng tối. Để ta có thể ở trong ánh sáng.

---

Chương 6: Âm Mưu

Sự thật từ từ được phơi bày, và mỗi lớp vỡ bóc ra đều để lộ thêm độc ác.

Ngọc Diễm không chỉ sống. Nàng ta đã thao túng mọi thứ từ phía sau. Bạo quân phương Bắc? Nàng ta đứng sau, tài trợ và chỉ huy. Những kẻ độc hậu trong triều? Nàng ta đặt họ vào vị trí. Cái chết giả tạo của nàng ta? Một mưu kế để rút lui khỏi ánh đèn, để âm thầm xây dựng lực lượng riêng.

Và Ngọc Quỳ? Ngọc Quỳ là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch. Sức mạnh Tư Mệnh trong người nàng là chìa khóa để mở ra một bí cất cổ xưa, chứa đựng sức mạnh đủ để đứng trên đỉnh cao nhất thiên hạ.

Ngươi đã sắp đặt tất cả, Ngọc Quỳ nói, giọng bình tĩnh đến lạ. Từ khi ta còn nhỏ. Từ khi ta bị giam trong ngục.

Ngọc Diễm không phủ nhận. Ta đã sắp đặt từ lâu. Bao năm trời. Mỗi bước đi, mỗi quyết định, đều là cờ trên bàn cờ.

Và Tuế Phong Diệp? Ngọc Quỳ hỏi. Hắn cũng là cờ của ngươi?

Ngọc Diễm im lặng một nhịp. Ban đầu thì có. Nhưng hắn... vượt ngoài tầm kiểm soát.

Ngọc Quỳ hiểu. Tuế Phong Diệp ban đầu đến bên nàng vì Ngọc Diễm sai bảo. Nhưng rồi hắn thay đổi. Hắn thực sự quan tâm đến nàng. Và điều đó không nằm trong kế hoạch.

---

Chương 7: Yêu Hận

Ngọc Quỳ đứng giữa hai người. Một bên là tỷ tỷ, máu mủ ruột rà, người đã bỏ rơi nàng nhưng cũng là người duy nhất còn lại trong gia đình. Một bên là Tuế Phong Diệp, người đã mang nàng ra khỏi bóng tối, người đã cùng nàng chiến đấu, người đã khiến nàng cảm thấy mình được yêu thương.

Yêu và hận đan xen, không thể tách rời.

Nàng hận tỷ tỷ vì sự phản bội. Nàng hận Tuế Phong Diệp vì sự giả dối ban đầu. Nàng hận bản thân vì yếu đuối, vì đã để tình cảm che mắt lý trí.

Nhưng nàng cũng yêu. Yêu tỷ tỷ, vì dù sao nàng ta vẫn là máu mủ. Yêu Tuế Phong Diệp, vì dù khởi đầu là giả dối, nhưng những gì sau đó là thật.

Ta không thể tha thứ cho ngươi, Ngọc Quỳ nói với Ngọc Diễm, giọng run nhưng kiên quyết. Nhưng ta cũng không thể giết ngươi.

Ngọc Diễm nhìn nàng, và lần đầu tiên, trong đôi mắt lạnh lẽo ấy, có một tia gì đó mềm mại. Ta không cần ngươi tha thứ. Ta chỉ cần ngươi hiểu.

Hiểu cái gì?

Rằng trong thế giới này, người muốn sống phải sẵn sàng làm mọi thứ. Kể cả hy sinh người thân.

Ngọc Quỳ lắc đầu. Ngươi sai. Có những thứ quan trọng hơn sống sót.

---

Chương 8: Đối Mặt Số Mệnh

Cuộc đối đầu cuối cùng không diễn ra trên chiến trường. Nó diễn ra trong cung điện, trước mặt hoàng đế, trước mặt triều đình, trước mặt cả thiên hạ.

Ngọc Diễm quỳ xuống trước ngai vàng, tự nguyện tội. Nàng ta kể hết mọi thứ — âm mưu, thao túng, giết hại, phản bội. Nàng ta không cầu xin tha thứ. Nàng ta chỉ muốn mọi thứ được phơi bày dưới ánh sáng.

Hoàng đế ngồi trên ngai, mặt không biểu cảm. Triều đình im phăng phắc. Và Ngọc Quỳ đứng bên cạnh Tuế Phong Diệp, nhìn tỷ tỷ mình, trong lòng ngổn ngang.

Ngươi biết hậu quả, hoàng đế nói.

Thần biết, Ngọc Diễm đáp.

Ngươi vẫn muốn làm vậy?

Thần muốn. Bởi vì nếu không, sẽ có người khác phải trả giá thay. Và người đó... là em gái thần.

Ngọc Quỳ chớp mắt. Nàng không ngờ tỷ tỷ mình sẽ nói vậy.

Ngọc Diễm quay lại nhìn nàng, lần đầu tiên mỉm cười thật sự. Ta đã sắp đặt mọi thứ để đoạt hoàng quyền. Nhưng ta không sắp đặt được một thứ — rằng ta sẽ thương em gái mình.

---

Chương 9: Hoa Nở

Ngọc Diễm bị tước bỏ tước vị, phát về biên cương. Trước khi đi, nàng đặt tay lên má Ngọc Quỳ, nơi chưa ai từng chạm vào ngoài bàn tay lạnh lẽo của người trong ngục tối.

Hãy sống thật tốt, Ngọc Diễm nói. Sống thay cả phần ta không được sống.

Ngọc Quỳ không nói gì. Nàng chỉ gật đầu, và trong đôi mắt ấy, hận thù đã tan đi, chỉ còn lại nỗi buồn sâu thẳm và một tình yêu phức tạp mà không lời nào có thể diễn tả.

Tuế Phong Diệp đứng cách đó vài bước, nhìn cảnh ấy, im lặng. Khi Ngọc Diễm đi khỏi, hắn bước đến bên Ngọc Quỳ.

Ta xin lỗi, hắn nói.

Ngọc Quỳ nhìn hắn. Vì điều gì?

Vì ban đầu ta đến bên ngươi không phải vì chính ta.

Bây giờ thì sao?

Bây giờ ta ở bên ngươi vì ta muốn.

Ngọc Quỳ nhìn hắn lâu. Rồi nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Bàn tay ấy ấm, khác hẳn những bàn tay lạnh lẽo trong ngục tối.

Vậy thì đừng bao giờ rời đi, nói nàng.

Không bao giờ, hắn đáp.

---

Mùa xuân đến. Hoa nở khắp cung điện, trên các mái nhà, dọc con đường dẫn ra biên giới. Ngọc Quỳ đứng trên ban công, nhìn những cánh hoa bay trong gió, và lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy mình đang sống thật sự.

Không phải sống trong bóng tối. Không phải sống vì hận thù. Mà sống vì chính mình, vì những người nàng yêu, và vì tương lai mà nàng có thể tự tay xây dựng.

Tuế Phong Diệp đứng bên cạnh, chiếc áo choàng trắng quen thuộc đắp trên vai nàng.

Trời lạnh, hắn nói, như cách nói đầu tiên.

Ngọc Quỳ mỉm cười. Không lạnh.

Nhưng ta vẫn muốn đắp cho ngươi.

Nàng không từ chối. Nàng chỉ nghiêng đầu, tựa vào vai hắn, và nhìn những bông hoa nở rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Chiếu điện hoa khai. Bóng tối đã qua. Ánh sáng đã đến.

---

Chương 10: Sau Cơn Mưa

Năm tháng sau đó không hề bình yên. Biên giới vẫn còn chiến tranh, triều đình vẫn còn âm mưu, và Ngọc Diễm ở phương xa vẫn âm thầm theo dõi em gái mình qua những bức thư ngắn gọn gửi về mỗi tháng.

Nhưng Ngọc Quỳ không còn sợ hãi nữa. Nàng đã có sức mạnh Tư Mệnh, có trí tuệ của chính mình, có Tuế Phong Diệp bên cạnh, và có cả tình yêu thương phức tạp nhưng chân thành từ tỷ tỷ.

Một hôm, nàng nhận được bức thư cuối cùng từ Ngọc Diễm. Trong thư, nàng ta viết:

Quỳ Nhi, ta đã sống cả đời trong bóng ma của quyền lực. Ta đã mất đi quá nhiều để có được những thứ ta nghĩ mình muốn. Nhưng khi nhìn ngươi, ta nhận ra rằng thứ ta thật sự muốn từ lâu đã mất từ khi ta đặt ngươi vào ngục tối.

Ta không xin ngươi tha thứ. Ta chỉ muốn ngươi biết rằng, trong tất cả những thứ ta đã mất, đau đớn nhất là mất đi em gái mình.

Hãy sống thật tốt. Hãy yêu thật nhiều. Hãy để những bông hoa nở trong lòng ngươi, thay vì bóng tối như ta.

Tỷ tỷ.

Ngọc Quỳ đọc xong, gấp thư lại, đặt lên ngực, và nhìn ra ngoài cửa sổ. Những bông hoa vẫn nở, gió vẫn thổi, và Tuế Phong Diệp vẫn đứng bên cạnh, im lặng nhưng vẫn ở đó.

Nàng mỉm cười. Nụ cười ấy không rạng rỡ lắm, nhưng chân thành. Và trong khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng cuộc đời không phải là câu chuyện có kết thúc hoàn hảo. Nó là một hành trình dài, đầy thăng trầm, nhưng chỉ cần có người đồng hành, có tình yêu, có hy vọng, thì mọi thứ đều đáng để tiếp tục.

Chiếu điện hoa khai. Và hoa sẽ tiếp tục nở, qua mùa đông giá lạnh, qua mùa hè nóng bỏng, qua mọi bão tố và nắng xuân.

Bởi vì đó là cách của cuộc sống. Bởi vì đó là cách của tình yêu. Và bởi vì Ngọc Quỳ, từ đứa trẻ trong ngục tối, đã trở thành người phụ nữ đứng giữa ánh sáng, vững vàng và kiên cường.

HẾT

Thu gọn...