Trong màn sương chập choạng của kinh thành, Giang Ly – con gái duy nhất Thái phó Giang thị – vặn mình thoát khỏi cái bóng quyền uy của phụ thân nàng. Đêm đêm trong lầu khuê những tiếng khóc nghẹn, nàng bí mật xoay chuyển thương điếm khắp tám châu, ngón tay thon đẫm mồ hôi tính toán từng lượng bạc tơ hào. Tất cả cho ngày đoạn tuyệt dây tơ hồng năm nào.
Vụn vỡ nhất là mảnh tình vụn dành cho chàng thư sinh nghèo A Chiêu. Khi Thái hậu ban chỉ dụ tứ hôn, nàng cúi đầu nhận dây đào thắm, áo hồng phụng thêu chỉ vàng đè nặng đôi vai. Chiếc rương gỗ đàn hương đựng thư tình cũ cháy thành tro trước hiên nhà.
Nhưng hôn lễ chưa tới, vị hôn phu Thái thú trẻ – kẻ nàng tưởng là cứu tinh – đã dẫn thiếp thất vào phủ. Bổn quan cần người tề gia, tiểu thư nên rộng lòng dung mọn – gã cười nhạt như nước ốc. Từ đó, phòng giam lụa là gấm vóc mọc lên quanh thân. Thủ đoạn đẩy nàng vào hậu viện tối tăm, ép gật đầu tự nguyện làm bình thê, thật cao tay! Giang Ly nghiến răng xé tờ thông tri cung đình – thứ giấy mực độc địa buộc nàng vào Tây cung biện lễ.
Lạ thay! Ngục vàng chính là nơi vạch trần mật ngữ. Chiêu Ly Phú – khúc điệu kiêu sa đàn sắt đêm ấy theo gió bay qua điện Càn Nguyên – đã giật sập lớp vỏ A Chiêu năm xưa. Vị tiểu thư thương hải tang điền đứng lặng trước long bào vàng chói, ngón tay Hoàng đế Tạ Cửu Chiêu nâng cằm nàng lên: Giang tiểu thư trái tim sắt đá thật đấy.
Thái hậu nghiến răng nhìn bày cờ vỡ. Đôi trẻ cũ như ngọn lửa cháy lại giữa triều đình rắn độc. Phía sau mỗi bức màn lụa Nghiêu An cung, xương trắng chồng chất âm mưu: bát canh hạ độc, đoạn cầu sụt đá, trâm vàng tẩm kịch… Bao lần Tạ Cửu Chiêu xé đêm cứu nàng từ cửa tử. Trong vòng tay hoàng bào ấm nồng mùi long não, ký ức cũ ào ạt quay về – A Chiêu ôm nàng trốn mưa trong túp lều rách ven sông, hai bàn tay quấn chặt nhau thề non hẹn biển.
Nhưng máu trong mắt Giang Ly đỏ hơn cả son hồng điệp. Nàng hét lên khi Tạ đế trao phong chỉ Chiêu nghi: Bệ hạ tưởng cung tường hoa gấm át được mùi người thối rữa sao?. Từ chối kim ấn, nàng giẫm lên gấm vóc lui về thương điếm bụi bặm – nơi những đồng bạc trắng kêu vang trong tay tự do.
Thái hậu ánh mắt híp lại. Vị lão Phật bà cầm tràng hạt trầm ngâm: Hủy bỏ hôn ước đã khó, dứt lòng Hoàng đế lại càng nan. Đứa bé này phải tận diệt thôi!. Trong khi chưởng nội vụ sắp xếp kế hộ pháp trừ yêu, Tây cung phủi tay ngồi xem màn kịch đẫm máu sắp diễn…




