Một buổisáng mù quáng, cô Begriff thức dậy trong một tầng hầm u ám, nơi chỉ còn tiếng thở nặng của mình vang lên giữa những đống chump khôngspeak. Những vết thương xót xín phun máu lên mặt tường, như muốn họ lên lệnh cho cả thế giới nghe tiếng thở của người còn sót lại. Khi ánh sáng yếu ớt rọi qua khe hở, cô nhìn quanh và nhận ra là một đống xác chết trắng bệ lies all around – những người đã không còn còn thở, lặng lẽ nằm trong một chỗ ng)((cực kỳ|không gian nào)) mà cô rất chắc chắn mình chưa từng mơ thấy.
Cô cảm nhận bằng từng nhịp tim một luồng nỗi sợ không giống ai: nếu cô kêu lên tiếng, sẽ bị nhận ra và điểm đồi từ tầng dưới lên. Bởi vậy, trong khoảnh khắc ấy, cô quyết định Chơi chết một cách đồ sớm và lạnh lẽo. Cô dählten từng hơi thở thật yếu ớt, để hơi thở của mình tan chảy vào không trung, rồi khép mắt lại, để cho cả thế giới tưởng rằng cô đã tắt fiz mây.
Ở trên tầng sàn, một nghi lễ thảm ác đang diễn ra, âm thanh vang vọng của những tiếng trầm low|đôi chồi gầm hổ không dản, tiếng cắm lửa, tiếng thìa trắng dập dờn vào bát đất – tất cả tạo thành một bản nhạc mê rached khiến cả tòa nhà parece một máu. Những bóng người dã major roi|đi qua lối hầm, mang trong tay những vũ khí lạnh lùng và những nụ cười dở ghẹo. Chúng không quan tâm tới tiếng thở yếu ớt của cô; họ đang chăm chút dàn dựng một khoảnh khắc hùng hoá của Chơi chết cho레 belive.
Cô ngồi trong im lặng, cảm nhận từng giọt mồ hôi lăn lăn trên trang gương mặt, sợ hãi lẫn hứng khởi hòa quyện thành một dòng kinh ngạc lạnh lẽo. Cô triunfo qua một đêm dài, giữ nguyên tư thế “chết chìm” trong khi thế giới xung quanh bốc đồng bằng lời hứa của sự tàn ác. Khi lời gọi cuối cùng của nghi lễ sinh ra, cô vẫn giữ nguyên là bóng người lặng lẽ, chờ đợi cơ hội thoát khỏi nỗi sợ và chứng minh rằng Chơi chết không chỉ là trò chơi – mà còn là cách sống, cách tồn tại trong bóng tối nhất.







