Mưa đêm tháng tư nặng hạt trút xuống kinh thành, Thái tử Ân Trú ghì chặt dây cương, quan lộ dưới chân ngựa đã lấm lem bùn đất sau mấy ngày đêm chạy trốn. Tai họa ập đến quá bất ngờ: Trung Thư Lệnh Chưởng Trung Nhận – gã quan lại mới được Hoàng đế sủng ái nhờ dẹp loạn quân phiệt vùng nam – đột ngột dâng tấu chương cáo buộc hắn biển thủ ba mươi vạn lạng quân lương biên thùy, mọi chứng cứ đều chỉ về phía hắn, từ những con dấu giả mạo đóng trên văn kiện, đến lời khai của thủ hạ thân tín bị ép phải phản bội. Để tránh bị bắt giam và xử chém, Ân Trú quyết định giả danh Cố Triều Tịch – con trai thứ của Cố gia, vừa chết vì bệnh đậu mùa trên đường từ phương nam về kinh – để thâm nhập vào Cố gia. Hắn biết, chỉ có thư viện riêng của Cố gia, nơi lưu giữ toàn bộ hồ sơ nội cung và biên chế quan viên hai mươi năm qua, mới có thể tìm được bằng chứng chứng minh mình vô tội, đồng thời phơi bày thủ đoạn thao túng của Chưởng Trung Nhận.
Cố Ngư Lạc, nữ chủ trẻ tuổi của Cố gia, đứng sau bức bình phong chạm trổ hoa mẫu đơn trong thư viện, đôi mắt sáng sắc nhìn bóng lưng gầy gò của kẻ lạ mặt đang lục lọi tủ hồ sơ. Nàng vốn nhận được tin báo từ thủ hạ rằng Cố Triều Tịch đã chết ở Lạc Dương, người trước mặt này chắc chắn là giả. Nàng bóp chặt cây trâm cài tóc bạc, móng tay đã cắn nát vì mấy tháng nay lo lắng, định lao ra bắt giữ thì nghe thấy tiếng gõ cửa bôm bốp từ ngoài sân: thị vệ của Chưởng Trung Nhận đứng đầu, giọng the thé đòi lục soát toàn phủ để tìm Thái tử Ân Trú. Nàng hạ quyết tâm che giấu kẻ lạ này, không phải vì tin hắn, mà vì nàng biết Chưởng Trung Nhận chính là kẻ đã hại chết cha mẹ nàng: mẹ nàng vốn là cung nữ từng phục vụ ở Đông Cung hai mươi năm trước, chứng kiến Chưởng Trung Nhận nhận hối lộ từ thương nhân ngoại quốc, nên bị gã dẫn quân lục soát, giết sạch hết đồng liêu, mẹ nàng may mắn trốn thoát nhưng sau đó bị thị vệ của Chưởng đuổi giết đến tận phủ Cố, chỉ để lại một mảnh giấy nhòe nhoẹt máu ghi dòng chữ tìm thư viện Cố gia. Cố Ngư Lạc muốn lợi dụng sự hiện diện của Ân Trú – kẻ mà Chưởng Trung Nhận đang truy nã gắt gao nhất – để tìm ra sự thật về thân thế bí ẩn của chính mình: nàng không biết mình là con ruột của cha Cố gia, hay là con của mẹ với người khác, chỉ biết tờ giấy mẹ để lại là manh mối duy nhất.
Lúc mới đầu, cả hai đều che giấu những bí mật riêng, coi nhau là đối thủ. Ân Trú luôn giữ khoảng cách, nói chuyện mập mờ, sợ Cố Ngư Lạc phát hiện thân phận thật sẽ giao hắn cho Chưởng Trung Nhận để lấy công lao. Còn Cố Ngư Lạc thì bí mật bố trí người theo dõi, ghi chép từng lời nói, hành động của hắn, định bắt bí rồi dùng hắn làm con bài mặc cả với Chưởng. Có lần Ân Trú lẻn ra ngoài phủ gặp người cũ, suýt bị thị vệ của Cố Ngư Lạc bắt được, hai người to tiếng ngay dưới tán cây bồ đề, lá rụng đầy lên vai áo. Nhưng khi Chưởng Trung Nhận ba lần bốn lượt phái người đến phủ Cố đòi người nhà Cố Triều Tịch ra đối chất, khi hắn lén đưa cho nàng xem cái hộp nhỏ bọc lụa xanh chứa bức thư mẹ nàng viết trước khi chết, khi hai người cùng ngồi sau nhà bếp ăn miếng bánh bao lạnh, chia nhau cái chăn mỏng hứng mưa, sự nghi kỵ dần tan biến. Họ phát hiện ra, cả hai đều là nạn nhân của gã trung thư lệnh tham lam, tàn độc này: Ân Trú mất hết địa vị, mang danh phạm tội, Cố Ngư Lạc mất cha mẹ, sống trong bóng tối suốt mười lăm năm. Từ những kẻ đối đầu gay gắt ban đầu, họ dần trở thành những người đồng đội ăn ý: Ân Trú giúp Cố Ngư Lạc giải mã những ký hiệu trên hồ sơ nội cung, Cố Ngư Lạc giúp hắn tránh khỏi những cuộc lục soát của Chưởng, hai người tin tưởng lẫn nhau đến mức có thể trao cả mạng sống vào tay đối phương.
Đứng trước vòng xoáy của nhân tính và dục vọng quyền lực, giữa những lời nói dối mà họ từng xây dựng quanh nhau, giữa sự thật tàn khốc rằng Chưởng Trung Nhận đã kiểm soát toàn bộ triều đình, có thể tước đoạt mạng sống của bất kỳ ai bất cứ lúc nào, họ sẽ phải đưa ra lựa chọn thế nào khi đối mặt với ranh giới sinh tử? Khi Chưởng Trung Nhận triệu tập toàn bộ đại thần và tông thất đến phủ Cố, công khai tuyên bố đã tìm thấy Thái tử Ân Trú trốn trong phủ, yêu cầu Cố Ngư Lạc dẫn hắn ra, nếu không sẽ tịch thu toàn bộ gia sản Cố gia, xử tội mọi người trong phủ. Gã còn hứa hẹn: nếu Cố Ngư Lạc giao nộp hết hồ sơ về tội ác của gã và bắt sống Ân Trú, sẽ phong nàng làm Quận chúa, cho nàng quyền kiểm soát toàn bộ gia sản Cố gia; nếu Ân Trú tự ra đầu thú, sẽ khôi phục địa vị Thái tử, cho hắn cai quản biên thùy như cũ. Nhưng cả hai đều biết, đó chỉ là lời nói dối của kẻ tham quyền cố vị: một khi giao nộp hồ sơ, họ sẽ bị giết để diệt khẩu, không ai có thể sống sót khi biết quá nhiều bí mật của Chưởng Trung Nhận.
Khi mũi tên của thị vệ Chưởng nhắm vào ngực cả hai, Ân Trú bước ra từ sau bức tường, không mặc áo quần của Cố Triều Tịch nữa, mà mặc lại long bào Thái tử đã giấu dưới hầm bí mật, cầm trên tay bản gốc văn kiện quân lương có in dấu ấn riêng của Chưởng Trung Nhận. Cố Ngư Lạc đứng cạnh hắn, tay cầm hộp bùa mẹ nàng để lại, chứa đựng lời khai của cung nữ còn sống sót xác nhận Chưởng từng giết người diệt khẩu. Họ không chọn bất cứ điều gì Chưởng Trung Nhận hứa hẹn, mà chọn đứng về phía sự thật, dù phải trả giá bằng cả mạng sống. Cả kinh thành đều nín thở nhìn hai người đứng cạnh nhau, trong cơn mưa lạnh buốt, biết rằng đây là lựa chọn cuối cùng, giữa sinh và tử, giữa tham vọng và chính nghĩa.






