Chuyện Lớn Nơi Thành Phố Nhỏ: Kỳ Tích Từ Bãi Bồi Hoang Vu
Những năm 1980, khi huyện Bình Xuyên còn là vùng đất nghèo với những cánh đồng lúa cằn cỗi và những ngôi làng thưa thớt, ý tưởng thành lập một trấn mới – Nguyệt Hải – nghe như chuyện viển vông. Thế nhưng, giữa muôn vàn nghi ngại, hai cán bộ trẻ Lý Thu Bình và Trịnh Đức Thành đã đặt bút ký vào bản đề án mang tính cách mạng: xây dựng một đô thị hiện đại không bằng tiền ngân sách, mà bằng chính bàn tay và khát vọng của người dân.
Lý Thu Bình – người phụ nữ có ánh mắt sắc sảo và giọng nói đầy nhiệt huyết – cùng Trịnh Đức Thành – chàng kỹ sư trẻ dám đốt cả tuổi thanh xuân cho những ý tưởng điên rồ – đã không ngủ suốt nhiều đêm để nghiền ngẫm Văn kiện số 1 của Trung ương Đảng. Thay vì chờ đợi ngân sách hay chính sách ưu đãi, họ tìm thấy lối thoát trong tinh thần cải cách và cởi trói: huy động nông dân góp vốn liên doanh, biến họ từ lao động thuần nông thành cổ đông của chính tương lai mình.
Con đường phía trước chẳng hề bằng phẳng. Những ngày đầu, họ phải đối mặt với vô vàn tiếng cười chế nhạo: Xây thành phố bằng tiền nhà nông? Thế kỷ 21 rồi còn gì!. Không nản lòng, Lý Thu Bình cùng đoàn cán bộ trẻ lặn lội đến từng thôn xóm, ngồi bệt xuống nền đất nói chuyện với bà con về cơ hội thoát nghèo. Họ vẽ ra viễn cảnh Nguyệt Hải tương lai – nơi có nhà máy, trường học, bệnh viện – bằng những nét vẽ nguệch ngoạc trên mảnh giấy cũ. Niềm tin cứ thế lớn dần từ những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy.
Kỳ tích bắt đầu từ những bước chân lấm bùn. Hàng chục nghìn nông dân tự nguyện đóng góp từng đồng tiền dành dụm, nhiều người còn mang cả gia tài là mấy con lợn, con bò ra bán để góp vốn. Những bãi bồi hoang vu – nơi chỉ có cỏ dại và bùn lầy – dần nhộn nhịp tiếng cuốc xẻng, tiếng máy cày rền vang. Người dân tự tay san lấp mặt bằng, đào móng, xây từng viên gạch đầu tiên theo phương châm làm theo năng lực, hưởng theo đóng góp. Trịnh Đức Thành thân chinh dẫn đầu đội kỹ thuật xuống hiện trường, vừa thiết kế vừa tranh thủ ăn bữa cơm trưa vội vàng bên đống vật liệu.
Trong câu chuyện này, không thể không nhắc đến những nhân vật như Giải Xuân Lai – nhà ngoại giao của Nguyệt Hải, người thuyết phục các doanh nghiệp lớn đầu tư; hay Cao Tuyết Mai – cô kế toán viên mắt sáng như sao, ngày đêm cân đối từng đồng vốn eo hẹp để biến đồng tiền của dân thành mồ hôi xứng đáng. Chính sự dám nghĩ, dám làm của họ đã biến Nguyệt Hải từ con số không thành đô thị sầm uất chỉ sau vài năm. Khu công nghiệp mọc lên giữa đồng hoang, những ngôi nhà cao tầng thay thế mái tranh xiêu vẹo, và trên hết – hàng trăm nghìn nông dân không còn phải ly hương mưu sinh, mà trở thành chủ nhân của thành phố do chính họ kiến tạo.
Chuyện Lớn Nơi Thành Phố Nhỏ ấy không đơn thuần là câu chuyện phát triển kinh tế. Nó là bản anh hùng ca về khát vọng đổi đời, về tinh thần dám phá rào trong buổi đầu đổi mới còn đầy rẫy định kiến. Dưới ánh nắng chói chang của thập niên 1980, những con người như Lý Thu Bình, Trịnh Đức Thành đã nắm lấy thời cơ, viết nên trang sử mới – nơi sức mạnh tập thể và lòng quyết tâm có thể biến điều không tưởng thành hiện thực. Ngày nay, nhìn những tòa nhà sừng sững giữa lòng Nguyệt Hải, ít ai nghĩ rằng nơi đây từng là bãi bồi hoang vắng – như minh chứng sống động cho câu nói: Vận mệnh không do trời định, mà do bàn tay con người vẽ nên.






