Chuyện Vui Đêm Kinh Hoàng
Chương 1: Tiếng Khóc Trong Sương Mù
Đêm đó, sương mù dày đặc bao phủ cả khu di tích cũ bên bờ sông. Thẩm Nam Kiều cố gắng soi đèn pin xuống mặt đất, nhưng ánh sáng bị lớp sương trắng xóa nuốt chửng chỉ trong vài mét.
Vương đội trưởng, anh có nghe thấy gì không? Nam Kiều dừng bước, tai vểnh lên.
Vương Thiên Lượng đứng sát phía sau, tay đã đặt lên báng súng. Anh là đội trưởng đội bảo vệ từng trải qua nhiều vụ án nguy hiểm, nhưng đêm nay có cái gì đó khiến da gà anh dựng đứng.
Tiếng khóc.
Nhỏ, manh mới, như tiếng trẻ con sơ sinh. Nhưng nó không đến từ một hướng cụ thể. Nó đến từ khắp nơi — từ trên cây, từ dưới đất, từ bên kia bờ sông, từ ngay sau lưng họ.
Đó là tiếng gió thổi qua khe tường đổ, Vương Thiên Lượng nói, nhưng giọng anh không tự tin.
Nam Kiều không trả lời. Bà đã làm bác sĩ pháp y mười bảy năm. Bà biết phân biệt tiếng gió và tiếng khóc. Và đây, không thể nào là gió.
---
Chương 2: Đèn Lồng Đỏ
Họ đến đây vì vụ án hồn ma Hỷ Thần. Ba người chết trong ba tuần liên tiếp, tất cả đều được tìm thấy trong tư thế giống hệt nhau — ngồi thẳng lưng, mắt mở trừng trừng, miệng nở nụ cười rộng đến mức không tự nhiên. Trên ngực mỗi nạn nhân là một chiếc đèn lồng đỏ nhỏ, được thắp sáng, dù không ai thấy ai đến gần họ trong đêm.
Dân gian đồn đại về Hỷ Thần — một linh hồn bị nguyền rủa, bị nhốt trong nụ cười vĩnh cửu, lang thang tìm người thay thế. Nhưng Nam Kiều không tin vào ma quỷ. Bà tin vào xương, thịt, máu, và những gì con người có thể làm với nhau.
Rồi chúng xuất hiện.
Lúc đầu chỉ là một chiếc. Một chiếc đèn lồng đỏ nhỏ, bay lơ lửng cách mặt đất khoảng hai mét, di chuyển chậm rãi về phía họ. Nam Kiều nheo mắt. Rồi thêm một chiếc. Rứa thêm. Trong vòng chưa đầy một phút, hàng chục chiếc đèn lồng đỏ lơ lửng trong sương mù, tạo thành một dòng sông ánh sáng đỏ rực uốn lượn giữa bóng tối.
Đó là gì? Vương Thiên Lượng rút súng.
Đừng bắn, Nam Kiều nói. Bà bước tới gần chiếc đèn gần nhất, giơ tay chạm vào. Giấy lồng mỏng manh, bên trong là một ngọn nến thật. Nhưng không có dây treo, không có cơ chế bay. Nó đơn giản là... lơ lửng.
Rồi tất cả cùng tắt.
Bóng tối ập đến nhanh đến mức Nam Kiều cảm thấy như ai đó vừa nhắm mắt bà lại bằng hai bàn tay. Trong khoảnh khắc đó, tiếng khóc lại vang lên — gần hơn, rõ hơn, và lần này Nam Kiều nghe thấy rõ hơn nữa.
Không phải tiếng khóc trẻ con.
Đó là tiếng khóc của một người phụ nữ.
---
Chương 3: Hồng Cô Tử
Sáng hôm sau, Nam Kiều ngồi trong văn phòng, trước mặt bà là một chồng hồ sơ cũ bụi bặm. Vương Thiên Lượng mang cà phê đến, mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ.
Tôi tìm được thông tin về Hồng Cô Tử, anh nói, đặt một tập tài liệu lên bàn.
Hồng Cô Tử. Cái tên này xuất hiện trong báo cáo ban đầu của vụ án, nhưng bị gạch bỏ. Không rõ ai gạch, không rõ tại sao.
Theo hồ sơ, Hồng Cô Tử từng là một nữ diễn viên hát chèo nổi tiếng cách đây ba mươi năm. Bà sống trong khu nhà trọ này — chính là khu di tích cũ mà họ đã điều tra đêm qua. Rồi một đêm, bà biến mất. Không có thi thể, không có dấu vết bạo lực, không có ai thấy bà rời đi. Bà chỉ đơn giản... không còn.
Vụ án bị đóng lại sau ba tháng, Vương Thiên Lượng nói. Lý do ghi là 'không đủ chứng cứ.' Nhưng tôi tìm được một bức thư nội bộ từ cơ quan cũ. Có người muốn vụ án này bị chôn vùi.
Nam Kiều mở bức thư. Chữ viết tay, nét run rẩy: Đừng tìm Hồng Cô Tử. Cô ấy không muốn được tìm thấy. Và những ai tìm cô ấy... sẽ trở thành Hỷ Thần tiếp theo.
---
Chương 4: Nụ Cường Bất Tự Nhiên
Nam Kiều quay lại pháp y. Ba thi thờ nằm trên ba chiếc bàn, được phủ vải trắng. Bà bắt đầu từ nạn nhân đầu tiên — ông Trần Văn Đức, 58 tuổi, nghỉ hưu, sống một mình.
Vết tích ngoài thân: không có. Không bầm tím, không vết cắt, không dấu ngón tay. Nội tạng: bình thường. Máu: không có chất độc phát hiện được. Nói theo lý thuyết, ông ta chết vì ngừng tim. Tự nhiên.
Nhưng nụ cười.
Nam Kiều nhìn kỹ hơn. Nụ cười trên khuôn mặt ông Đức không phải là biểu hiện của sự bình yên. Các cơ ở khóe miệng bị kéo căng đến mức gần như rách da. Đây không phải nụ cười tự nguyện. Đây là nụ cười bị tạo ra — bằng tay người khác.
Bà kiểm tra hai nạn nhân còn lại. Kết quả giống hệt. Cùng một nụ cười bị tạo ra bằng bạo lực, cùng không có dấu hiệu độc tố, cùng ngừng tim tự nhiên.
Không có ma quỷ nào giết người bằng cách kéo cơ mặt họ, Nam Kiều nói với Vương Thiên Lượng. Có một người nào đó đã làm điều này. Và người đó biết y học.
---
Chương 5: Tiếng Khóc Tiến Gần
Đêm thứ hai. Nam Kiều quay lại khu di tích một mình. Bà không nói với Vương Thiên Lượng vì biết anh sẽ cản. Bà mang theo máy ghi âm, đèn pin, và một con dao nhỏ — không phải để tự vệ, mà để phá khóa cánh cửa cũ.
Sương mù đêm nay dày hơn đêm qua. Tiếng khóc cũng gần hơn.
Nam Kiều đi theo tiếng khóc. Nó dẫn bà vào tầng hầm của tòa nhà — nơi mà đêm trước họ không kiểm tra. Cầu thang gỗ mục kêu cọt kẹt dưới chân bà. Mùi ẩm mốc đặc quánh, xen lẽn một thứ mùi khác — mùi hoa nhài.
Tại cuối cầu thang, một cánh cửa sắt. Không khóa. Nam Kiều đẩy cửa.
Căn phòng bên trong nhỏ, tối, và ẩm ướt. Trên tường có những bức ảnh — hàng trăm bức ảnh của một người phụ nữ trẻ đẹp, chụp ở nhiều góc độ, nhiều thời điểm khác nhau. Trong một số bức, cô đang hát. Trong một số khác, cô đang ngủ. Trong một số bức, cô không biết mình đang bị chụp.
Và ở trung tâm căn phòng, một chiếc ghế. Trên ghế có dây trói. Và trên sàn, nhiều chiếc đèn lồng đỏ — giống hệt những chiếc trên ngực nạn nhân.
Tiếng khóc dừng lại.
Trong im lặng đột ngột đó, Nam Kiều nghe thấy một âm thanh khác. Tiếng thở. Chậm, đều, và đến từ ngay phía sau bà.
Bà quay lại.
Không có ai.
Nhưng trên sàn, ngay chỗ vừa rồi chắc chắn không có gì, giờ có một chiếc đèn lồng đỏ mới. Và nó đang sáng.
---
Chương 6: Lớp Sương Mù Dày Hơn
Nam Kiều mang bằng chứng về phòng thí nghiệm. Bà phân tích cấu trúc đèn lồng, thành phần sáp nến, loại giấy lồng. Tất cả đều là vật liệu thường, có thể mua ở bất kỳ cử hàng nào. Không có gì đặc biệt.
Nhưng có một chi tiết khiến bà để ý. Trên mỗi chiếc đèn, ở mặt trong giấy lồng, có một dòng chữ viết tay rất nhỏ. Bà phải dùng kính lúp mới đọc được.
Cô ấy vẫn còn ở đây.
Ba chiếc đèn, ba dòng chữ giống hệt nhau. Cùng một người viết.
Vương Thiên Lượng đến phòng thí nghiệm lúc nửa đêm. Anh mang theo thông tin mới.
Tôi tìm ra ai đã gạch tên Hồng Cô Tử khỏi hồ sơ, anh nói. Là cựu phó cục trưởng điều tra, ông Lý Quốc Bản. Ông ta đã mất cách đây năm năm. Nhưng tôi nói chuyện được với con gái ông ta.
Con gái ông ta nói gì?
Vương Thiên Lượng ngồi xuống, mắt nhìn xuống sàn.
Ông ta nói với con gái rằng, trong sự nghiệp ba mươi năm, ông chỉ sợ một vụ án. Vụ án Hồng Cô Tử. Ông nói rằng ông tìm ra sự thật, nhưng sự thật đó quá đáng sợ. Ông nói... 'Con người đáng sợ hơn ma quỷ, vì ma quỷ ít nhất còn có lý do để làm điều ác. Con người thì không.'
Nam Kiều im lặng một lúc lâu.
Ông ta có nói sự thật là gì không?
Không. Ông ta chỉ nói một câu nữa: 'Hồng Cô Tử chưa chết. Và cô ấy không phải là nạn nhân.'
---
Chương 7: Chuyện Cũ Bị Chôn Vùi
Nam Kiều bắt đầu đào sâu vào quá khứ. Bà tìm được các bài báo cũ về Hồng Cô Tử. Cô là nữ diễn viên hát chèo tài năng nhất vùng, được khán giả yêu mến. Nhưng sau khi biến mất, không ai thực sự tìm kiếm cô. Không có phong trào tìm kiếm, không có ai kêu gọi. Như mọi người chấp nhận sự biến mất của cô một cách... quá dễ dàng.
Bà tìm được một bài phỏng vấn cũ từ một tạp chí văn hóa, đăng chỉ hai tuần trước khi Hồng Cô Tử biến mất. Trong bài phỏng vấn, khi được hỏi về cuộc sống riêng, Hồng Cô Tử nói:
Tôi không sợ bóng tối. Tôi sợ ánh sáng. Bởi vì ánh sáng cho tôi thấy rõ những gì con người thật sự là.
Nam Kiều đọc câu này ba lần. Rồi bà tìm được một bức ảnh nhóm của đoàn hát chèo năm đó. Hồng Cô Tử đứng ở giữa, đẹp rạng rỡ. Bên cạnh cô là nhiều người — diễn viên, nhạc công, quản lý. Và ở góc ảnh, một người đàn ông đứng hơi tách biệt, mắt nhìn thẳng vào ống kính với một biểu cảm mà Nam Kiều không thể đọc được.
Bên dưới ảnh có ghi tên. Người đàn ông đó: Thẩm Vĩnh Hậu. Giám đốc quản lý nghệ thuật.
Nam Kiều đông cứng.
Thẩm Vĩnh Hậu. Họ Thẩm.
Ông nội bà.
---
Chương 8: Sự Thật Trong Bóng Tối
Bà không ngủ cả đêm. Sáng hôm sau, bà gọi điện cho mẹ.
Mẹ, con cần hỏi về ông nội.
Im lặng dài bên dây dài.
Ông ấy có từng làm quản lý nghệ thuật không?
Tiếng thở nặng nề. Rồi giọng mẹ bà, già hơn, mệt hơn: Sao con lại hỏi chuyện đó?
Mẹ cần trả lời con.
Ông ấy... có. Nhưng ông ấy bỏ nghề đó trước khi con sinh ra. Ông ấy không bao giờ muốn nhắc đến.
Ông ấy có biết một người tên Hồng Cô Tử không?
Đầu dây bên kia im lặng đến mức Nam Kiều tưởng đã mất kết nối. Rồi mẹ bà nói, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:
Đừng tìm kiếm nữa, Kiều.
Mẹ biết gì?
Ông ấy nói... ông ấy nói rằng có những người không nên bị tìm thấy. Không phải vì họ muốn ẩn náu. Mà vì họ đang chờ đợi.
Chờ đợi cái gì?
Chờ đợi ai đó đến gần đủ để... thuộc về họ.
Mẹ bà cúp máy.
---
Chương 9: Đêm Thứ Ba
Nam Kiều biết nên dừng lại. Bà là bác sĩ pháp y, không phải thám tử. Bà có thể phân tích thi thể, nhưng việc điều tra, truy tố, đó là việc của cảnh sát.
Nhưng bà không dừng.
Đêm thứ ba, bà quay lại khu di tích. Lần này, bà mang theo Vương Thiên Lượng. Bà không muốn đi một mình nữa, dù bà sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.
Sương mù đêm nay không dày như những đêm trước. Nó mỏng hơn, nhưng đặc hơn, như thể có chủ đích. Và tiếng khóc — tiếng khóc đã thay đổi. Nó không còn là tiếng khóc của trẻ con hay phụ nữ. Nó là tiếng cười.
Tiếng cười của một người phụ nữ, vang vọng trong sương mù, đều đặn và không hồi kết.
Hỷ Thần, Vương Thiên Lượng thì thầm. Nó đang cười.
Không phải 'nó', Nam Kiều nói. Là 'cô ấy'. Và cô ấy không phải ma.
Họ đi vào tầng hầm. Căn phòng vẫn như lần trước — bức ảnh trên tường, chiếc ghế, dây trói, đèn lồng đỏ. Nhưng có thêm một thứ.
Một chiếc gương lớn, đặt ở cuống phòng, phản chiếu ánh đèn pin. Trên gương, ai đó đã viết bằng son đỏ — son thật, không phải sơn:
Cô đến rồi à? Tôi đã chờ rất lâu.
Vương Thiên Lượng rút súng. Nam Kiều đứng im, mắt dán vào dòng chữ.
Rồi ánh sáng tắt.
Không chỉ đèn pin. Mọi thứ. Bóng tối tuyệt đối. Và trong bóng tối đó, tiếng bước chân. Chậm rãi. Từng bước một. Đến từ phía sau chiếc gương.
Nam Kiều cảm thấy hơi thở trên gáy mình. Ấm. Có mùi hoa nhài.
Một giọng nói, trong trẻo, dịu dàng đến mức đáng sợ, vang lên ngay bên tai bà:
Cháu giống ông nội cháu lắm. Ông ấy cũng thích tìm kiếm sự thật. Cho đến khi ông ấy tìm thấy.
---
Chương 10: Hồng Cô Tử
Đèn sáng trở lại.
Không phải đèn pin. Một ngọn nến, đặt trên sàn, bên cạnh chiếc gương. Và trong ánh nến, Nam Kiều nhìn thấy bà.
Hồng Cô Tử.
Bà không trẻ nữa. Ba mươi năm đã đi qua, để lại vết tích trên khuôn mặt bà — nếp nhăn, da chùng, tóc bạc. Nhưng đôi mắt vẫn vậy. Đen, sâu, và hoàn toàn tỉnh táo.
Bà mặc một chiếc áo dài đỏ đậm, tay cầm một chiếc đèn lồng đỏ nhỏ. Bà nhìn Nam Kiều, và trên môi bà là một nụ cười — nụ cười thật, không phải nụ cười bị kéo căng bằng bạo lực.
Cháu tìm được bà, Nam Kiều nói. Giọng bà bình tĩnh hơn bà nghĩ.
Không, Hồng Cô Tử lắc đầu. Bà để cháu tìm thấy. Nếu bà không muốn, cháu sẽ không bao giờ đặt chân vào tầng hầm này.
Vương Thiên Lượng giơ súng. Đừng cử động.
Hồng Cô Tử liếc nhìn anh, rồi cười nhẹ. Chàng trai, súng không giúp được gì đâu. Bà không phải ma mà chàng cần bắn.
Bà đã giết ba người, Nam Kiều nói.
Bà không giết ai cả.
Nạn nhân có nụ cười bị tạo ra bằng bạo lực trên khuôn mặt. Bà biết y học. Bà biết cách kéo cơ mặt người khác.
Hồng Cô Tử ngồi xuống chiếc ghế, đặt đèn lồng xuống sàn. Bà nhìn Nam Kiều, và trong đôi mắt đen kia, bà thấy một thứ gì đó mà bà không mong đợi.
Nỗi buồn.
Cháu muốn nghe câu chuyện không? Hồng Cô Tử hỏi.
---
Chương 11: Câu Chuyện Của Hồng Cô Tử
Năm bà hai mươi tuổi, bà là diễn viên hát chèo giỏi nhất vùng. Mọi người yêu bà. Mọi người ngưỡng mộ bà. Và Thẩm Vĩnh Hậu — ông nội cháu — là người quản lý bà.
Hồng Cô Tử nhìn lên trần nhà, như đang nhìn qua lớp bê tông vào một bầu trời đã mất từ lâu.
Ông ấy không chỉ quản lý sự nghiệp bà. Ông ấy quản lý cả cuộc đời bà. Bà không được phép đi đâu mà không xin phép. Không được phép nói chuyện với ai mà ông ấy không chấp thuận. Không được phép yêu ai. Bà là tài sản của ông ấy.
Nam Kiều cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Một đêm, bà tìm cách trốn. Bà chạy đến bờ sông, muốn bỏ đi thật xa. Nhưng ông ấy tìm được bà. Ông ấy đưa bà về. Và từ đó, ông ấy không cho bà ra khỏi tầng hầm này nữa.
Bao lâu? Nam Kiều hỏi.
Mười lăm năm.
Căn phòng chìm trong im lặng. Ngọn nến chập chờn.
Mười lăm năm trong tầng hầm. Ông ấy đến mỗi ngày, mang thức ăn, nước uống. Ông ấy nói với thế giới bà đã biến mất. Ông ấy nói với mọi người bà đi xa, không bao giờ trở lại. Và mọi người... tin. Không ai tìm bà. Không ai hỏi thăm. Bà biến mất như chưa từng tồn tại.
Bà thoát ra bằng cách nào?
Hồng Cô Tử mỉm cười — nụ cười buồn nhất mà Nam Kiều từng thấy.
Ông ấy già đi. Ông ấy yếu đi. Và một đêm, ông ấy quên khóa cửa. Bà chạy. Bà chạy ra khỏi tầng hầm, ra khỏi tòa nhà, ra khỏi thành phố. Bà đổi tên, đổi cuộc đời. Bà sống trong ẩn dật suốt mười lăm năm tiếp theo.
Rồi sao?
Rồi ông ấy chết. Và bà quay lại.
---
Chương 12: Hỷ Thần
Tại sao bà quay lại? Nam Kiều hỏi.
Hồng Cô Tử đứng dậy, bước đến bức ảnh trên tường. Bà chỉ vào ba khuôn mặt trong ảnh nhóm cũ — ba khuôn mặt mà Nam Kiều không nhận ra lúc đầu.
Ông Trần Văn Đức. Ông Lý Quốc Bản. Và ông Phạm Đức Minh.
Ba nạn nhân.
Ba người này, Hồng Cô Tử nói, giọng bình thản như đang kể chuyện người khác, là bạn thân nhất của Thẩm Vĩnh Hậu. Họ biết bà bị giam. Họ biết mọi thứ. Và họ không làm gì. Họ giúp ông ấy che giấu. Họ giúp ông ấy nói dối. Họ là những kẻ cộng tác.
Bà giết họ, Vương Thiên Lượng nói.
Bà không giết ai, Hồng Cô Tử lặp lại. Bà chỉ... đến thăm họ. Mỗi đêm. Bà đứng bên giường họ khi họ ngủ. Bà nhìn họ. Bà đặt một chiếc đèn lồng đỏ lên ngực họ. Và bà chờ.
Chờ cái gì?
Chờ họ tỉnh dậy. Chờ họ nhìn thấy bà. Chờ họ nhận ra bà là ai.
Nam Kiều hiểu. Và họ chết vì sợ hãi.
Tim người già yếu lắm, cháu ạ. Một cú sốc đủ lớn, tim ngừng đập. Không cần độc tố. Không cần bạo lực. Chỉ cần sợ hãi.
Nhưng nụ cười trên mặt họ —
Hồng Cô Tử im lặng một lúc lâu. Rồi bà nói: Đó không phải bà làm. Đó là phản xạ cơ thể. Khi tim ngừng đập đột ngột, cơ mặt co thắt. Trong trường hợp của họ, nó co thắt theo hướng kéo khóe miệng lên. Bà không kiểm soát được điều đó.
Bà đặt đèn lồng lên ngực họ khi họ đã chết.
Đúng. Bà muốn mọi người biết. Bà muốn sự thật được phơi bày. Bà muốn thế giời biết rằng Hồng Cô Tử không biến mất. Bà bị giam. Bà bị bỏ rơi. Và những kẻ biết mà im lặng... cũng phải trả giá.
---
Chương 13: Điều Đáng Sợ Thật Sự
Nam Kiều ngồi xuống sàn, lưng tựa vào tường. Bà cảm thấy mệt mỏi — không phải mệt thể xác, mà mệt về mặt gì đó sâu hơn, nặng hơn.
Bà biết bà sẽ bị bắt, Nam Kiều nói.
Bà biết. Bà không chạy. Bà chưa bao giờ chạy. Bà chỉ muốn một điều duy nhất — được nhìn thấy. Được lắng nghe. Được thừa nhận rằng bà từng tồn tại.
Ba người chết.
Ba người phải trả giá cho mười lăm năm bà mất.
Nam Kiều nhìn Hồng Cô Tử. Bà nhìn đôi mắt đen kia, tìm kiếm sự điên loạn, sự tàn nhẫn, bất cứ thứ gì cho thấy bà đang nói về một con quỷ. Nhưng bà không tìm thấy. Bà chỉ thấy một người phụ nữ già, mệt mỏi, đã sống quá lâu trong bóng tối.
Vương Thiên Lượng hạ súng xuống. Anh nhìn Nam Kiều, ánh hỏi.
Nam Kiều gật đầu.
Chị Hồng, bà nói, dùng tên thật của bà lần đầu tiên. Chị cần đi cùng chúng tôi.
Hồng Cô Tử gật đầu. Bà đứng dậy, vươn vai, như thể vừa trút được một gánh nặng khổng lồ. Rồi bà nói:
Trước khi đi, cho bà hỏi cháu một câu.
Gì?
Ông nội cháu... ông ấy có bao giờ hối hận không?
Nam Kiều không trả lời được. Bà không biết. Bà chưa bao giờ biết ông nội mình là ai thật sự. Bà chỉ biết ông ta là một người đàn ông lạnh lùng, ít nói, sống cuộc đời kín kẽ và chết trong cô đơn.
Không, Nam Kiều nói cuối cùng. Ông ấy không bao giờ hối hận.
Hồng Cô Tử gật đầu, như thể đó là câu trả lời bà đã biết từ lâu.
Vậy thì đủ rồi, bà nói. Bà đã sống đủ lâu để biết rằng con người không thay đổi. Họ chỉ giấu đi thứ tồi tệ nhất của mình cho đến khi quá muộn.
---
Chương 14: Sương Mù Tan
Họ đi ra khỏi tầng hầm. Sương mù bên ngoài đã tan. Trăng lên cao, chiếu ánh sáng bạc lên mặt sông. Khu di tích cũ trông khác đi trong ánh trăng — không còn đáng sợ, chỉ còn buồn.
Vương Thiên Lượng gọi điện cho đồng nghiệp. Nam Kiều đứng bên Hồng Cô Tử, hai người nhìn ra sông.
Cháu có tin bà không? Hồng Cô Tử hỏi.
Tin.
Không cần chứng cứ?
Chị là chứng cứ. Cơ thể chị — vết sẹo, dấu vết giam giữ, tổn thương dinh dưỡng — tất cả sẽ nói lên sự thật. Và tầng hầm đó, những bức ảnh, dây trói — đó là bằng chứng vật lý.
Hồng Cô Tử mỉm cười. Lần này, nụ cười thật. Không bị kéo căng, không bị tạo ra bằng bạo lực. Chỉ là nụ cười của một người phụ nữ đã chờ đợi ba mươi năm để được tin.
Cháu giống ông nội cháu, bà nói lần nữa. Nhưng cháu khác ở một điểu.
Gì?
Ông ấy tìm kiếm sự thật để che giấu nó. Cháu tìm kiếm sự thật để phơi bày nó.
---
Chương 15: Sau Đêm Kinh Hoàng
Vụ án Hỷ Thần được đóng lại sau sáu tháng điều tra. Hồng Cô Tử bị tuyên án vì thiết kế âm mưu gây chết người — dù bà không trực tiếp giết ai, bà cố ý tạo ra tình huống khiến nạn nhân chết vì sốc. Án phạt nặng, nhưng không phải tử hình.
Ba nạn nhân — dù là kẻ cộng tác trong vụ giam giữ — vẫn là nạn nhân. Và Hồng Cô Tử, dù là nạn nhân trong mười lăm năm, vẫn phải chịu trách nhiệm cho ba cái chết.
Công bằng không tồn tại. Chỉ có sự thật.
Nam Kiều viết báo cáo pháp y cuối cùng vào một đêm mưa. Bà ngồi trước máy tính, đọc lại từng dòng, rồi dừng lại ở phần kết luận.
Bà gõ: Trong vụ án này, không có ma quỷ. Không có linh hồn bị nguyền rủa. Không có thế siêu nhiên. Chỉ có con người — những kẻ giam giữ, những kẻ im lặng, và những kẻ trả giá. Điều đáng sợ nhất không phải là hồn ma Hỷ Thần, mà là khả năng con người tự biến mình thành quỷ mà không cần bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.
Bà lưu tài liệu, tắt máy, và nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Sương mù đã tan từ lâu. Nhưng đôi khi, vào những đêm mưa, bà vẫn nghe thấy tiếng khóc — không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.
Tiếng khóc của một người phụ nữ bị giam giữ mười lăm năm trong bóng tối, chờ đợi ai đó đến cứu. Và không ai đến.
Bà tắt đèn và ra ngoài. Đêm khuya, trời mưa, và thế giời vẫn tiếp tục quay. Nhưng bà biết rằng, từ nay, khi ai đó nghe thấy tiếng khóc trong đêm, họ sẽ không nghĩ đến ma quỷ nữa.
Họ sẽ nghĩ đến con người.
Và đó mới thật sự là điều đáng sợ nhất.
---
Bên ngoài cửa sổ văn phòm, một chiếc đèn lồng đỏ nhỏ lơ lửng trong mưa. Không ai thấy nó. Không ai biết nó ở đó. Nhưng nó vẫn sáng — nhỏ, yếu ớt, nhưng kiên trì — như lời nhắc nhở rằng có những sự thật không bao giờ thực sự biến mất. Chúng chỉ chờ đợi.
Chờ đợi ánh sáng.
Dù ánh sáng đôi khi chính là thứ đáng sợ nhất.
---
HẾT







