Mấy tháng đầu sau khi cầm tấm bằng đại học, Satoshi Takagi bước vào công ty quảng cáo hàng đầu như giấc mơ thuở sinh viên. Mỗi sáng đạp xe qua những tòa nhà chọc trời của Tokyo, anh còn cảm thấy mình như nhân vật trong bộ phim truyền hình về giới sáng tạo - nơi mồ hôi và nhiệt huyết sẽ được đền đáp xứng đáng.
Nhưng căn phòng trọ nhỏ luôn ngập mùi mực in và cà phê đặc quánh đã sớm chứng kiến những đêm Satoshi ngồi thừ người nhìn chiếc điện thoại im lìm. Cậu bạn thân từ hồi đại học - mối quan hệ mập mờ giữa tình bạn và tình yêu - giờ chỉ biết nhắn những dòng nhạt nhẽo: Cuối tuần qua đây nhé?, Phòng em vừa mua máy sưởi mới…. Mỗi lần Satoshi ngập ngừng kể về áp lực công việc, về dự án đầu tay suýt bị khách hàng bắt vẽ lại từ số không, cậu ta chỉ bật camera ngược xuống cổ áo rộng thùng thình: Chán thì kiếm trò vui đi, anh có cách xả stress hay lắm. Từ bao giờ, bờ vai họ chẳng còn chạm nhau trên ghế công viên như thuở đi xe đạp đôi? Có lẽ điều đó thật đáng buồn, khi người ta chỉ muốn xác thịt bạn trong lúc bạn đang đuối sức tìm chỗ dựa tinh thần.
Giữa cái mớ hỗn độn ấy, văn phòng công ty bỗng trở thành nơi trú ẩn lạ kỳ. Satoshi bắt đầu để ý cách sếp Furukawa xử lý khủng hoảng - đôi tay áo sơ-mi xắn cao lộ đường gân guốc khi chỉnh sửa storyboard cho nhân viên, giọng trầm đều không cao giọng dù client gào thét vào điện thoại. Trưa thứ Sáu, anh lén nhìn khoé mắt Furukawa hơi cong lên khi cô đồng nghiệp từ phòng kế toán mang cơm hộp tới, giọng nàng ngọt như mật ong dính vào từng câu nói: Anh lại quên cả bữa trưa rồi, để em chia nửa phần nhé?.
Satoshi nuốt khô giọng xuống cổ họng, xoay người cắm mặt vào màn hình máy tính. Những đêm tăng ca, khi tiếng chân Furukawa rảnh rỗi đi qua bàn anh nhắc Về sớm đi, Takagi, trái tim anh thắt lại. Tình cảm này giống như ngọn lửa nhen dưới cơn mưa rào - vụt sáng trong khoảnh khắc rồi tắt ngấm. Anh biết mình đang đứng bên bờ vực của hai mối quan hệ: một bên chực chờ tước đoạt linh hồn anh, một bên mãi mãi là ánh đèn khuya nơi cuối hành lang không bao giờ với tới được...
Gần một giờ sáng, đèn văn phòng tầng 15 vẫn le lói vài ba điểm sáng. Satoshi đưa tay vốc nước lạnh rửa mặt trong toilet công ty, nhìn bóng mình loang lổ dưới ánh đèn huỳnh quang. Chẳng gì có thể giết chết đam mê công việc trong anh, nhưng cô đơn thì khác - nó như vết nước trên giấy bản nháp, âm thầm loang rộng từng giờ, xóa mờ mọi nét phác thảo về một tình yêu đáng lẽ anh được hưởng. Cúi nhặt chiếc bút highlight Furukawa đánh rơi chiều qua, Satoshi cứ ngỡ mình đang nắm giữ vật chứng duy nhất cho thứ tình cảm vô nghĩa này...







