Phim Cổ tích thời nay - FHD

Xem phim mới Phim Cổ tích thời nay - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Cổ tích thời nay - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Cổ tích thời nay - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

92 phút

Quốc gia: Âu Mỹ

Đạo diễn: Boaz Yakin

Thể loại: Chính kịch, Hài Hước, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Molly Gun chưa bao giờ phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, từ nhỏ đã sống như công chúa trong căn penthouse kính nguy nga ở Silver Lake. Bố cô là Arlo Gun, siêu sao nhạc rock grunge thập niên 90, mất khi cô mới 10 tuổi, để lại khối tài sản khổng lồ do ông quản lý Baxter – người gắn bó với gia đình từ lúc bố cô còn chưa nổi tiếng – trông nom. Với Molly, tiền bạc chỉ là những con số vô nghĩa trong tài khoản, cô thích mặc áo phông ban nhạc cũ của bố, đi trượt ván quanh khu phố, thỉnh thoảng sang quán cà phê mèo gần nhà làm tình nguyện viên, chiều nào cũng uống một ly cà phê sữa yến mạch 15 đô mà chẳng bao giờ nhìn hóa đơn.

Cho đến một sáng thứ Ba, thẻ tín dụng của cô bị từ chối khi mua cà phê. Về nhà, căn penthouse đầy đồ đạc của bố cô đã bị dọn sạch một nửa, văn phòng của Baxter trống trơn, số điện thoại của hắn đã ngắt kết nối. Một mảnh giấy để lại trên bàn bếp: Xin lỗi cô bé, đường đời đắt đỏ hơn tôi tưởng. Toàn bộ tài khoản tiết kiệm, quỹ tín thác đều rỗng tuếch. Molly mất cả nhà, phải dọn về căn studio bé tí tẹo ở Echo Park, ngủ trên nệm hơi, số tiền còn lại trong túi chỉ đủ sống 2 tuần. Cô chưa bao giờ đi làm một ngày nào, giờ phải lặn lội tìm việc để nuôi sống bản thân.

Cô nhìn thấy quảng cáo tuyển bảo mẫu cho một bé gái 8 tuổi tên Ray trên tủ kính tiệm tạp hóa. Bố mẹ Ray là luật sư doanh nghiệp, cả năm đi công tác khắp Singapore, London, bé đã thay qua 12 bảo mẫu chỉ trong 2 năm, đứa nào cũng bỏ việc vì bé quá khó chiều. Lần đầu gặp Ray, cô bé ngồi thẳng tắp ở bàn ăn, mở laptop lên hỏi Molly số an sinh xã hội, kết quả xét nghiệm lao, triết lý của cô về thời gian xem điện tử. Khi Molly nói mình chẳng có CV nào, chỉ biết chơi guitar, yêu trẻ con, từng giúp nhân viên kỹ thuật của bố lắp đặt trống, Ray khịt mũi: Mấy cái đó chẳng liên quan gì cả. Nhưng bà quản gia nhà Ray đang tuyệt vọng, thấy cô bé chưa hét vào mặt Molly trong 10 phút đầu tiên nên thuê cô ngay lập tức.

Ray già dặn hơn tuổi thật của mình cả chục năm: bé sắp xếp bút màu theo thứ tự màu sắc và kích cỡ đầu bút, có bảng tính theo dõi lịch trình hàng ngày, sửa ngữ pháp cho Molly mỗi khi cô nói sai, cười nhạt khi thấy quảng cáo đồ chơi rồi bảo ma thuật chỉ là chiêu trò tiếp thị cho trẻ con tin sái cổ. Ngày đầu Molly đi làm, quên không chuẩn bị gói khoai tây chiên organic cho bé, thay vào đó mang theo túi kẹo dẻo gấu, Ray giận dỗi suốt buổi sáng, nhưng đến chiều lén ăn một cái, tăng động cả đêm, ngồi cùng Molly trên ban công nhìn sao, lần đầu tiên sau nhiều năm cười sằng sặc.

Ray dạy Molly cách quản lý tiền bạc: lập bảng tính theo dõi từng đồng cô chi tiêu, bắt cô hủy các gói đăng ký streaming, ngừng mua cà phê 15 đô, giúp cô bán mấy chiếc áo khoác da cũ của bố trên Depop, nhờ quen biết người quản lý tiệm bán đĩa nhạc cũ gần đó để cô xin được việc bán hàng bán thời gian. Molly dạy Ray cách đi xe đạp không cần bánh phụ (bố mẹ bé không cho vì nguy hiểm), cách tô màu tự do không cần kẻ đường viền, cách tin rằng có những người tốt chỉ vì họ muốn thế, chứ không phải muốn trục lợi gì.

Sinh nhật 9 tuổi của Ray, bố mẹ bé gửi về 500 đô mua máy tính bảng giáo dục. Ray khăng khăng bảo Molly đưa mình ra bãi biển thay vì đi học violin. Tối đó hai người xây lâu đài cát, Ray bị ướt sũng quần áo, ăn một cái xúc xích nướng ven đường, thức quá 8 giờ tối, nhặt được một con cua ẩn sĩ, đặt tên là Arlo theo tên bố Molly. Bé cầm con cua trên tay, mắt rưng rưng: Con chưa biết 'mềm mại' lại cảm giác như thế này. Molly nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Ray ôm con cua, bỗng nhận ra mình đã tiết kiệm đủ tiền từ tiệm nhạc để thuê một căn hộ nhỏ, còn Ray thì chẳng còn cần cái bảng tính lịch trình hàng ngày nữa.

Có một buổi chiều mưa, hai người ngồi trên sàn căn hộ mới của Molly, Ray đang tô màu một bức tranh: công chúa chơi guitar, bên cạnh là một cô bé đang đi xe đạp, phía sau là lâu đài kính ngày xưa nhưng có cả vườn hoa trên mái. Ray giơ bức tranh lên: Đây là tụi mình. Molly cười, nhớ lại ngày xưa cô từng nghĩ truyện cổ tích chỉ là những câu chuyện bố cô viết trong bài hát. Nhưng giờ cô hiểu, không cần hoàng tử, không cần đũa thần, cái gọi là Cổ tích thời nay chẳng phải là chuyện xa vời. Nó là lúc bạn mất đi tất cả những thứ bạn tưởng chừng thiết yếu, rồi gặp được một người dạy bạn biết thứ mình thực sự cần là gì. Chẳng có người khổng lồ, chẳng có rồng dữ, chỉ có một bé gái 8 tuổi thạo việc lập bảng tính, và một cô gái 24 tuổi biết cách làm bừa, rồi cả hai cùng học cách sống đúng với độ tuổi của chính mình.

Thu gọn...