Con tôi hẹn hò - từ cụm từ ấy, tôi vẫn thấy một chút lạnh sống lưng, một chút bối rối, và một chút... háo hức giấu kín. Nếu như Phần 1 tôi viết là về cái bắt đầu - khoảnh khắc tôi bước qua cánh cửa phòng con, thấy nó ngồi cười với màn hình điện thoại - thì Phần 2 này tôi muốn viết về cái đi theo sau. Về những ngày tháng con người ta lớn lên trong một mối quan hệ, và tôi lớn lên trong vai trò một người mẹ đang học cách... buông tay.
Nhưng buông tay không có nghĩa là buông bỏ. Tôi học được rằng, hẹn hò ở tuổi con tôi, vào thời điểm này, không đơn thuần là việc đi ăn, đi xem phim, hay tặng quà. Nó là một bài học về sự tôn trọng ranh giới - của người khác và của chính mình. Một buổi tối, con tôi về nhà với cái túi mắt thâm quầng. Tôi vẫn hỏi câu hỏi thông thường: Sao con mệt vậy?. Con trả lời, giọng mệt mỏi: Con và người ấy cãi nhau. Vì con quên sinh nhật mẹ cô ấy, và cô ấy nói con không quan tâm. Tôi không vội an ủi, cũng không vội đổ lỗi. Tôi chỉ thấy một cái bánh Kem nhỏ, mốc meo, để trong tủ lạnh - quà của con tôi tặng tôi hồi sáng, bị con quên khuấy đi trong cơn vội vàng đi học. Tôi nói: Mẹ cũng từng quên sinh nhật bà ngoại mẹ một lần. Lúc đó, bà ngoại tủi thân suốt cả tuần. Mẹ làm đúng hai việc: thú nhận và sửa sai. Con thử xem có cách nào sửa sai không?. Con nhìn tôi, rồi gật đầu, lấy điện thoại ra. Không phải lý thuyết, không phải bài học. Đó là một tình huống thật, và cách con giải quyết sẽ dạy con hơn mọi lời tôi có thể nói. Tôi chỉ đóng vai một người gợi ý, một người... lấy ví dụ từ chính cuộc đời mình.
Và tôi học cách phân biệt giữa quan tâm và kiểm soát. Khi con kể về những áp lực học tập của đứa bạn, về những giấc mơ muốn theo đuổi, về những bộ phim hay mà hai đứa cùng thích, tôi thấy mình đang nghe một câu chuyện về một con người - chứ không phải chỉ là bạn trai của con tôi. Tôi bắt đầu hỏi: Con cảm thấy thế nào khi nghe câu chuyện đó?, Con nghĩ sao về ý kiến của nó?. Tôi không xét đoán, không phán xét. Tôi lắng nghe con diễn giải thế giới của nó qua một góc nhìn thứ hai. Đó là cách tôi biết được con tôi đang học cách đồng cảm, học cách lắng nghe - kỹ năng quan trọng nhất của một mối quan hệ bền vững, có lẽ còn hơn cả việc biết chọn quà sinh nhật thích hợp.
Có những lúc, bản năng bảo vệ thiêng liêng trong tôi gào lên. Tôi thấy con lấn cát, thấy nó dường như đánh mất thời gian, thấy nó buồn vì những chuyện nhỏ nhặt mà tôi cho là vớ vẩn. Tôi phải nuốt lại. Bởi tôi nhớ lại tuổi trẻ của mình - tôi cũng từng lao vào những mối quan hệ như một cái phao, để rồi chìm nghỉm hay trồi lên với cảm giác đắng cay và ngọt ngào. Con tôi cần trải nghiệm chính con người nó. Sai lầm, đổ vỡ, hiểu lầm, rồi sửa chữa - đó là bài tập thực tế. Vai trò của tôi không phải là người loại bỏ tất cả những rủi ro ấy (và cũng không thể), mà là người đứng ở phía sau, với đôi tay sẵn sàng đỡ lấy nếu con vấp ngã thật sự, và cái bánh kem tủi thân trong tủ lạnh - như một lời nhắc nhở rằng, tình yêu thương trong gia đình luôn có chỗ chờ, không điều kiện, không tính toán.
Con Tôi Hẹn Hò bây giờ, với tôi, không còn là một chủ đề báo động. Nó trở thành một chương sách mà con tôi đang tự viết, và tôi được mời làm người đọc đầu tiên, với tư cách là người... hướng dẫn viên tinh thần. Tôi không biết kết cục của chương này sẽ thế nào. Có thể sẽ có nhiều chương tiếp theo, có lẽ chỉ một chương và kết thúc. Nhưng điều tôi hy vọng là, qua những ngày tháng này, con tôi học được cách đối xử với người khác với một trái tim rộng mở, học được cách trân trọng sự hiện diện của một ai đó trong cuộc đời mình, và trên hết, học được rằng giá trị bản thân mình không phụ thuộc vào việc ai đó yêu mình hay không.
Và tôi, người mẹ, từ một người lo sợ, dần trở thành một người... bạn đồng hành kín đáo. Tôi không chen ngang vào câu chuyện, nhưng tôi luôn ở đó, với một tách trà nóng vào buổi tối, một bữa cơm đầm ấm, và một sự im lặng đủ dài để con biết, nếu muốn, có thể quay về chia sẻ bất cứ điều gì. Bởi cuối cùng, tình yêu đích thực - dù là tình yêu của phụ huynh dành cho con, hay tình yêu mà con học được trao đi - nó phải đủ cứng cáp để chịu được giông bão, và đủ mềm mại để ôm lấy những sai lầm. Và tôi tin, chính qua trải nghiệm hẹn hò này, con sẽ học được điều đó. Từng chút, từng chút.







