Chiếc Toyota Innova đời 2015 rùng mình rồi dừng hẳn giữa con đường bê tông vắng ngắt, xung quanh chỉ có mấy bụi cỏ lau cao ngang ngực người. Minh, tay vẫn nắm chặt vô lăng, quay sang hai người còn lại, giọng run run: GPS tắt mẹ nó rồi, pin điện thoại cũng sắp hết. Tao nhìn bản đồ in ra thấy có một khu dân cư khép kín cách đây tầm 2 cây số, đi hỏi lối ra quốc lộ nhé. Tuấn, kẻ vẫn đeo cái máy ảnh Canon cũ kỹ quanh cổ, thở dài đáp: Tao bảo rồi, đừng đi đường tắt qua mấy xóm hoang này, mày cứ cãi xe tao chạy được. Giờ ra nông nỗi này, lỡ gặp tệ nạn thì sao? Lan, cô sinh viên y khoa đang cầm hộp sơ cứu, liếc nhìn đồng hồ, nói gắt: Đi nhanh lên, tối nay phải đến được thị trấn Bắc Kạn chứ, mai còn đi tiếp lên Hà Giang nhìn hoa tam giác mạch nữa.
Ba người leo xuống xe, gió thổi lùa vào áo khoác làm Lan rùng mình. Con đường dẫn vào khu dân cư trải nhựa phẳng lỳ, hai bên trồng toàn cây phượng già, tán lá che kín bầu trời. Đến trước một cánh cổng sắt rỉ sét cao tầm 3 mét, họ dừng lại. Trên trán cổng, ba chữ Cổng Tử Thần được khắc sâu, sơn đỏ đã bong tróc gần hết, chỉ còn nhìn rõ nét chữ khi ánh nắng chiếu vào. Gã bảo vệ ngồi trong chòi gác nhỏ, đầu gục xuống bàn, ngáy khò khò. Minh bấm còi vài tiếng, gã giật mình tỉnh dậy, nhìn qua khe cổng, hỏi gắt: Ai đấy? Khu này không tiếp khách lạ. Chúng cháu đi lạc, hỏi đường ra quốc lộ 3 ạ. Minh đáp, giọng cố tình nhỏ nhẹ. Gã bảo vệ gật đầu, ấn nút mở khóa, cánh cổng từ từ xoay ra, kẽ hở chỉ đủ cho một chiếc xe con chui qua.
Chiếc Innova lăn bánh vào trong, phong cảnh tươi đẹp bất ngờ hiện ra: những biệt thự hai tầng sơn trắng nằm san sát, vườn hoa xung quanh trồng đầy mẫu đơn, mùi nhựa cây thơm nức. Đúng lúc đó, một tiếng súng vang lên, ngắn gọn, chát chúa. Ba người đứng khựng lại, nhìn về phía trụ sở khu dân cư cách đó chừng 50 mét. Một người đàn ông trung niên mặc vest xám đang ngã dần xuống đất, ngực thấm máu đỏ lòm. Đối diện ông ta, một người phụ nữ mặc áo dài gấm đỏ, tay vẫn cầm khẩu súng ngắn, nhìn thẳng về phía ba người, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Gã bảo vệ đứng cạnh đó, tay khoanh lại, mặt không chút biểu cảm.
Án mạng! Tuấn hét lên, máy ảnh rơi xuống đất, ống kính vỡ nát. Người phụ nữ kia ném khẩu súng vào bụi cây gần đó, quay lén leo lên chiếc Mercedes đen đậu sẵn bên đường, biến mất sau góc rẽ. Gã bảo vệ lập tức ấn nút đóng cổng, tiếng cốt sắt kẽo kẹt vang lên, Cổng Tử Thần sập lại hoàn toàn, khóa chặt bằng một ổ khóa hình tròn to bằng nắm tay.
Mười phút sau, một chiếc xe jeep trắng chạy đến, một người đàn ông tầm 60 tuổi bước xuống. Ông ta mặc áo sơ mi lanh trắng, tóc bạc lết gọn gàng, mặt cười hiền từ, nhưng trên cổ có một vết sẹo dài chạy từ mang tai xuống cổ áo. Đó là ông Thanh, trưởng khu dân cư, người mà tất cả cư dân đều gọi là bác Thanh với vẻ kính trọng tuyệt đối. Ông ta nhìn xác chết dưới đất, giả vờ giật mình, tay ôm ngực: Trời đất, anh Nguyễn bị ai bắn thế này? Rồi ông ta quay sang nhìn ba người bạn đang run rẩy, giọng bỗng trở nên sắc lạnh qua chiếc loa cầm tay: Bà con ơi, mọi người tới đây xem này! Ba đứa nhóc này vừa rút súng bắn anh Nguyễn, tôi tận mắt thấy chúng đứng đây, súng còn cầm trên tay! Giờ Cổng Tử Thần đã đóng lại, không ai được ra, không ai được vào, chúng ta phải bắt ba kẻ sát nhân này lại, chờ cảnh sát đến xử lý!
Đám đông cư dân kéo đến ngày càng đông, người thì xách túi rau, người thì ôm con nhỏ trên tay, nhìn ba người bạn với ánh mắt ghét bỏ. Giết người rồi còn nhốt mình trong khu chúng tôi, bọn chúng độc ác quá! Một bà nội trợ hét lên, ném quả cà chua thối về phía họ. Đá, chai nhựa, mấy cái dép lê bay về phía ba người, họ quay đầu chạy bán sống bán chết vào mê cung các biệt thự.
Từ đó, họ trở thành con mồi. Cổng Tử Thần như một bức tường ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, mỗi lần nhìn thấy cánh cổng sắt đó, Tuấn lại thấy gáy nổi da gà, như thể có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Họ trốn trong các biệt thự bỏ trống, ăn trộm mấy ổ bánh mì trong bếp, uống nước từ vòi rửa mặt. Lan muốn chạy đến văn phòng khu dân cư tìm camera an ninh, chứng minh họ chỉ là người chứng kiến, không phải thủ phạm. Nhưng Tuấn từ chối, nói ông Thanh chắc chắn đã xóa hết dữ liệu rồi. Minh thì lôi ra từ túi xách một chai Macallan 12 năm mà anh ta giấu từ lúc lên xe, uống một ngụm, mắt đỏ ngầu: Đợi đến đêm, tao có kìm cắt sắt, phá khóa Cổng Tử Thần là xong.
Sự rạn nứt bắt đầu từ đó. Lan trách Minh lái xe lạc vào chỗ quái quỷ này, trách Tuấn chỉ biết cầm máy ảnh mà không giúp ích gì. Tuấn phát hiện Minh giấu rượu riêng, không chia sẻ với ai, gọi Minh là kẻ ích kỷ, Lúc sống chết thế này mày còn giữ rượu cho riêng mình, để mày uống cho hả giận à? Minh đứng dậy đấm Tuấn một quyền, mũi Tuấn chảy máu, Lan phải đứng giữa can ngăn. Đêm đó, Lan lẻn ra đường tìm chiếc điện thoại công cộng mà cô nhìn thấy lúc mới vào khu, nhưng bị hai thanh niên cư dân bắt gặp, chúng kéo cô đến văn phòng ông Thanh. Ông Thanh mời cô ngồi uống trà, nụ cười vẫn hiền lành: Cháu bé ngoan, nói cho bác biết hai đứa còn lại ở đâu? Bác sẽ thưởng cho cháu một chuyến đi Nha Trang miễn phí. Lan cắn mạnh vào tay tên cư dân kéo cô, chạy trối chết về chỗ trốn, môi nứt ra, máu chảy ròng ròng. Minh thấy vậy, quay sang mắng Tuấn: Mày đi cùng nó đi chứ, để nó bị bắt thì bây giờ chúng ta còn ai để sống sót? Tuấn đáp trả: Mày say rượu rồi, mày đi được không mà bảo tao đi? Mày chỉ biết uống với đấm người ta thôi à?
Ông Thanh không cho họ thời gian để hàn gắn. Mỗi tối, loa phường lại rè lên giọng nói trầm bổng của ông ta, kèm theo mấy bản nhạc vàng thiu thiu: Bà con ơi, ba kẻ sát nhân vẫn đang lẩn trốn. Ai bắt được một trong số chúng, sẽ được miễn phí quản lý phí 6 tháng. Ai báo tin chính xác, được tặng một con lợn sữa quay nguyên con cho tết này. Cổng Tử Thần sẽ chỉ mở khi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ. Ông ta còn cắt điện toàn khu, các biệt thự tối om, họ phải trốn trong bóng tối, nghe tiếng chó săn sủa gần đó, tim đập thình thịch. Có đêm, một con chó becgie tìm thấy chỗ họ trốn, Tuấn bỏ chạy, làm rơi luôn cái máy ảnh cũ, thứ duy nhất còn lại của anh ta từ chuyến đi này. Tuấn ngồi dưới gốc cây, khóc nức nở, đổ lỗi cho Minh chạy quá nhanh, làm anh ta không kịp mang máy theo. Minh không đáp, chỉ nhìn vào Cổng Tử Thần ở xa, ánh đèn đường vàng vọt chiếu vào chữ khắc đỏ, như một con quái vật đang chờ đợi.
Đến đêm thứ ba, họ quyết định liều mạng phá cổng. Minh cầm kìm cắt sắt Tuấn nhặt được từ công trường xây dựng gần đó, Lan cầm cây gậy gỗ, Tuấn cầm một cái kéo cắt tỉa cây. Họ lẻn ra phía cổng, gã bảo vệ đang ngủ gục trong chòi. Minh đưa kìm lên cắt ổ khóa, nhưng chỉ vừa chạm vào, chuông báo động vang lên ầm ĩ, đèn pha từ mọi phía chiếu vào họ chói lóa. Ông Thanh bước ra từ bóng tối, tay cầm chiếc loa, nụ cười vẫn nở trên mặt: Tìm thấy các cháu rồi nhé. Giờ đi qua Cổng Tử Thần, ra ngoài chịu trách nhiệm cho tội ác của mình đi. Ba người nhìn ra phía cổng, thấy mấy người cư dân đang cầm gậy gộc, cuốc chim đứng chờ, hiểu rằng ông Thanh định đẩy họ ra ngoài rồi giết chết, bảo là chúng tự vượt cổng trốn chạy.
Minh đột nhiên đẩy mạnh Tuấn và Lan vào một cái cống thoát nước nhỏ nằm bên cạnh chòi bảo vệ, mà anh ta đã phát hiện ra hôm trước. Chạy đi! Tao đi lừa chúng nó theo! Anh ta hét lên, rồi chạy ngược về phía khu biệt thự, đám đông cư dân ùa theo sau. Tuấn và Lan nhìn bóng Minh khuất dần, nước mắt chảy ròng ròng, lếch thếch bò qua cống, đường hầm dẫn ra một cánh cổng dịch vụ nhỏ phía sau khu dân cư, không phải Cổng Tử Thần. Họ thoát được ra ngoài, nhưng Minh thì mất tích. Ba người bạn từng cùng nhau đi qua bao chuyến đi, giờ chỉ còn lại hai, và giữa Tuấn và Lan, không còn một lời nào để nói, chỉ còn sự thảng thốt, ân hận, và vết rạn nứt sâu hoắm mà không bao giờ có thể hàn gắn được.
Còn Cổng Tử Thần, vẫn đóng chặt, nằm lặng lẽ giữa khu dân cư, chờ đợi con mồi tiếp theo.







