Chúng ta được giới thiệu đến Đặc vụ MI7 Happy Patel – một nhân vật có lẽ chính sách không thành công nào là bất ngờ của Sở Ảo ảnh Anh Quốc. Những bản báo cáo về nhiệm vụ của anh đọc như một tập hợp sai lầm trớ trêu: từ việc vô tình kích hoạt hệ thống báo động tại bữa tiệc thượng lưu lúc đang thu thập tin, đến tình huống đối mặt với mục tiêu bằng… chiếc bánh kem thay cho súng, khiến đối sốc ngất vì tổn thương lòng tự trọng. Thất bại như một thứ tình huống cố định không thể tẩy rửa.
Tưởng chừng đã bị an nhàn đẩy ra xa các nhiệm vụ nguy hiểm, một cơn chớp sáng từ cấp trên lại đưa Happy đến một nơi mà anh tưởng chừng chỉ xuất hiện trên những tấm poster du lịch tuyệt đẹp: Goa, Ấn Độ. Nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản: giải cứu một nhà khoa học tài ba, tiến sĩ Sharma, người đang bị một tay trùm khét tiếng địa phương – cái tên khiến cả đường phố Goa phải nín thở – Mama, giam giữ. Nhưng cơ hội cuối cùng này lại ẩn chứa một cú twist bi hài không ngờ: Happy, cái tên suốt đời đeo bận bộ vest Anh, kỹ năng ấn tượng tiếng Anh hoa mỹ… lại là một đứa con cháu người Ấn, một dòng máu anh chẳng hề hay biết tồn tại. Quá khứ của anh đang chờ được vén màn.
Chuyện bắt đầu từ những chuyến xe tuk-tuk lắc lư điên cuồng làm Happy chóng mặt, những món street food khiến anh lưỡng lự không dám gặm miếng đầu tiên, cho đến việc vô ý gây ra một vụ tai nxe nhỏ chỉ vì anh quyền Anh quyền Anh mà ra hiệu giao thông bí ý nghĩa với tài xế người địa phương – tiếng Anh Anh giọng kỳ quặc của anh ngay lập tức trở thành nguồn gây cười, gây rắc rối khắp nơi. Những sai lầm nối tiếp nhau xảy ra, không phải do tính xấu, mà chính vì sự bỡ ngỡ này. Happy ngã một cách ngô nghê, nhưng lại vô tình làm rơi một mảnh giấy ghi chú bí mật, hoặc vấp ngã vào một tay sai của Mama, khiến cảnh sát địa phương đổ tới… đúng lúc khi anh đang cố bám trụ không nổi trên chiếc chèo thuyền ngoạn mục.
Sự ngớ ngẩn hỗn loạn của Happy, dù khiến anh suýt chết cười, suýt mất mạng vô số lần, lại vô tình trở thành vũ khí bí mật. Mỗi lần anh vạch trần mạng lưới tội phạm của Mama – thường là do sự cố ngớ ngẩn thô thiển – lại chính là những bước chân vô tình dẫn tới manh mối quan trọng. Anh không dùng não chiến lược, mà bị dòng vận trào ngớ ngẩn cuốn đi, mỗi lần ngã lại gợi mở một cánh cửa của sự thật bị dấu giấu. Giữa những tình huống dở khóc dở cười, Happy Patel, Đặc vụ MI7 tuyệt vọng, đang đi tìm phiên bản thật của mình giữa những làn khói ớt cay và những ánh mắt vừa bực dọc vừa thương hại của người Goa. Cuộc giải cứu trở thành một cuộc phiêu lưu ngược ngoạn mục nhất, nơi kẻ thất bại nhất lại vô tình trở thành chìa khóa lật đổ cả một đế chế tội phạm, và anh bắt đầu hiểu rằng, gốc gác Ấn Độ của anh không nằm trong giấy tờ, mà nằm trong chính sự lụa đời chông chênh, hài hước và phi thường anh đang thể hiện mỗi ngày ở chính nơi sinh ra dòng máu ấy. Goa đang dạy Happy Patel rằng đôi khi, con đường ngắn nhất tới thành công chính là con đường dài nhất… ngã xuống và bò lên một cách bẽn lẽn.







