Một không khí nghiêm túc và phấn khởi lẫn lộn bao trùm doanh trại Đông Ngô bên bờ nam Trường Giang. Chiến thắng rực rỡ trong trận đánh đầu tiên vẫn còn nguyên vẹn trong từng bước chân, từng ánh mắt của những binh sĩ gầy guộc nhưng sắc lẹnh. Tướng quân Chu Du, người đã dùng mưu và tài năng dồn dập đánh tan ý chí xâm lược của Tào Tháo, giờ đây đang dán mắt vào dòng sông mênh mông phía trước. Dưới chân người là vách đá trơ trụi, dựng đứng như một bức tường thiên nhiên khó lường, nơi chỉ một đường mòn nhỏ quanh co dẫn xuống bến thuyền. Đó là lợi thế cuối cùng, nhưng cũng là then chốt: với quân số khiêm tốn, Đông Ngô không thể đối đầu straight up trên cạn, mà phải biến dòng Trường Giang thành một thành trì vững chắc. Thủy quân của họ, được điều khiển bởi những người lưu manh giang hồ và thủy thủ tinh nhuệ, chính là cánh tay dài nhất và sắc bén nhất. Từ những chiếc thuyền nan nhỏ xinh, đến các chiến thuyền kiên cố, tất cả đều âm thầm chờ đợi, lướt nhẹ trên mặt nước như những con vật săn mồi.
Phía bờ bắc, một khối quân đội hùng hậú tạo thành một thành quốc di động. Từ trại lính đến kho lương, từ thuyền chiến đến thuyền tiếp tế, mọi thứ đều được dựng lên một cách vội vã nhưng có trật tự. Trung tâm của khối quân ấy là những chiếc thuyền lớn được chằng buộc chặt chẽ vào nhau bằng những khổng sắt khổng lồ, tạo thành một thành phố bằng gỗ và gang, không thể di chuyển linh hoạt nhưng lại bền chặt đến đáng sợ. Tào Tháo, trong bộ giáp trụ bóng loáng, đi đi lại lại trên bến tàu kiểu doanh trại này. Ông tự hào về thiên tư của mình. Khi thủy quân không thể đối mặt với thế trận dọc sông, tại sao không biến toàn bộ hạm đội thành một pháo đài thiết giáp khổng lồ? Liên Hoàn Chiến Thuyền của ông không chỉ là một cỗ máy chiến tranh, mà là biểu tượng của sức mạnh không thể chiến bại. Trong những buổi tiệc tùng đêm khuya, tiếng đàn tùng rì rào, mùi rượu ngũ lương nồng nàn, ông thường nói với các mưu sĩ: Ván cờ này, Đông Ngô đã thua từ khi nhìn thấy lá cờ của ta cắm trên đất này. Sự tự mãn ấy lấp đầy doanh trại. Các tướng lĩnh tập trung vào việc huấn luyện quân dưới sự phục vụ của hàng trăm thuyền buồm đã bị ràng buộc. Trò chơi cầu, đá bóng trên boong thuyền lớn trở thành thói quen. Không ai nghĩ đến việc một đối thủ đã thua trận đầu lại có thể tìm ra điểm yếu chí mạng trong pháo đài vững chắc này. Cả Tào Tháo lẫn binh sĩ của ông đều quên mất một chân lý cơ bản: những gì làm nên sức mạnh cũng chính là điểm yếu chí tử.
Song song với sự tự đắc ấy, một mạng lưới mật thám và trinh sát của Đông Ngô đã âm thầm hoạt động. Họ ghi nhận từng chi tiết: sự cồng kềnh của đội hình liên hoàn, sự bất linh hoạt tuyệt đối trong luồng lạch, nơi chỉ cần một chiếc thuyền bị trệch hướng hay gặp sự cố là toàn bộ đội hình có nguy cí trở thành cái bẫy khổng lồ của chính mình. Họ cũng nắm bắt được thông tin về những buổi tiệc vui trên thuyền, về sự phớt lờ của Tào Tháo với hiểm họa. Tất cả được đưa về cho Chu Du. Trong căn lều đơn sơ bên vách đá, dưới ánh đèn dầu lập loè, bản đồ quân sự được trải ra. Các tướng lĩnh như Lục Tốn, Phạm Thạnh, Từ Thức-quê nhà Chu Du- cùng quây quần. Họ không còn nói về việc giữ cứng đối phương ở bến sông nữa. Cuộc thảo luận xoay quanh một ý tưởng táo bạo đến điên rồ: thay vì chiến đấu ngoài sông với một pháo đài di động, hãy biến chính dòng Trường Giang, gió mùa đông bắc, và lửa thành vũ khí của mình.
Chủ công, một tướng vừa mới trở về từ tuần tra, giọng khàn khàn, thuyền của Tào Tháng như một con rắn khổng lồ, nhưng nó chỉ bò được trên mặt nước phẳng. Nếu... nếu chúng ta thả lửa xuống sông, với gió này... Ông chưa nói hết, nhưng tất cả mọi người đều hiểu. Ánh mắt họ lóe lên, pha chút rung động vì sự liều lĩnh, nhưng rồi quickly bị quyết tâm thay thế. Họ đã nhận ra tử huyệt của Liên Hoàn Chiến Thuyền: sự gắn kết cứng nhắc. Nó là ưu thế trên sông yên lòng, nhưng trở thành cái chết chắc chắn khi lửa và gió nổi lên. Kế sách được vạch ra không đơn giản là một trận đánh. Đó là một vở kịch khổng lồ, đòi hỏi sự chuẩn bị kín kẽ từ việc tập trận đặc biệt với thuyền buồm nhỏ, đến việc lựa chọn thời điểm và địa điểm tấn công, cho đến việc chuẩn bị hàng trăm cọc gỗ, giáo dài và những thùng dầu, hỏa đạn đặc biệt. Một kế hoạch mà thất bại nghĩa là toàn bộ thủy quân Đông Ngô sẽ bị kẹt trong cái bẫy của chính mình.
Và thế là, trong khi Tào Tháo vẫn ngồi trên boong thuyền chỉ huy uống rượu ngâm khuấy lạc, viết thơ ca ngợi non sông Nam Kỳ, các binh sĩ Đông Ngô dưới sự chỉ đạo thầm lặng của các thủ lĩnh, đang lặng lẽ thực hiện những bài tập di chuyển phức tạp trên những chiếc thuyền nan nhỏ. Họ tập cách cắt rẽ sóng, tập cách tiếp cận và rời đi trong nháy mắt, tập cách thả những vật thể lửa vào dòng nước xoáy. Họ hiểu rằng trận Đại Chiến Xích Bích 2 sắp tới sẽ không phải là một trận đánh thủy chiến thông thường với giao tranh dàn trận. Nó sẽ là một cơn bão lửa trên mặt sông, một sự thảm họa được tính toán kỹ lưỡng. Không khí trên sông Trường Giang trở nên nặng trịch, như một sự im lặng trước cơn bão. Cả hai bên đều cảm nhận được điều gì đó đang nóng lên, nhưng bên Tào Tháo vẫn lạc quan vì sự vững chắc của pháo đài, còn bên Đông Ngô thì khát vọng được giải thoát át chủ bài dannhãi trong một đòn chí mạng.
Một trận Xích Bích hoàn toàn mới, với quy mô và kịch tính được nhân lên gấp bội, dường như đã gác lại lịch sử của trận đánh đầu tiên. Lần này, không chỉ là sự đối đầu giữa quân số và thủy quân, mà là sự đối đầu giữa một ý tưởng táo bạo (thành lũy di động) và một ý tưởng táo bạo hơn (hỏa công toàn diện). Long trời lở đất chưa từng thấy trên dòng sông gấm này sắp nổ ra, khi những vì sao trên trời cũng dường như phải dỏng tai lên chứng kiến sự kiện lịch sử được định hình bởi lửa và nước, bởi tinh thần liều lĩnh và sự tính toán lạnh lùng.







