Đại Minh Ám Ảnh: Ba Trăm Trung Hồn - Bóng Quỷ Giấu Mặt
Trương Dực - Đại Lý Tự Thiếu Khanh, kẻ bề ngoài đạm bạc như trăng sương, bên trong chất chứa ngọn lửa hận thù cháy rực tựa địa ngục. Mười năm kiếm cung tẩm máu, mười năm nằm gai nếm mật, y không phải chờ cơ hội báo thù - mà chính y đã nhẫn tâm vẽ nên cơ hội ấy.
Dưới ánh đèn lồng lập lòe của kinh thành, y bước vào cuộc đấu trí cùng Thẩm Do Chi - Thống lĩnh tàn nhẫn của Cẩm Y Vệ, nụ cười nghệch ra ngoài môi che giấu toan tính ngàn lớp. Lũ bề tôi ngờ ngực giương mắt nhìn hai kẻ thù địch chợt hóa đồng minh, nào biết rằng từng cái bắt tay, từng lời chia sẻ mật báo đều là phục kích bằng tơ máu của Trương Dực.
Bóng Đêm Tự Dệt Mình
Bên trong cánh cửa Đại Lý Tự âm u, từng mảnh tình tiết được Trương Dực sắp đặt như cờ vây. Mỗi lời khai của tử tù, mỗi vũng máu nơi hiện trường, thậm chí cả những lá thư hối lộ cháy dở - tất cả chào đón Thẩm Do Chi đi sâu vào hầm khói luận điệu. Y để hắn tin mình là quân mã ngoan ngoãn, để hắn tưởng đã nắm thóp được kế hoạch lật đổ của đối phương. Nhưng thực tế…
Ngươi dựng sân khấu, ta viết kịch bản - một đêm gió quật rách nát cửa sổ, Trương Dực nhếch mép cười nhìn tập tấu chương bị Thẩm Do Chi khống chế. Bàn tay y bóp nát chiếc ngọc bội - di vật duy nhất sót lại từ vụ thảm sát Ba Trăm Trung Hồn năm nào. Máu chảy dọc lòng bàn tay, ấm nồng như lời thề đêm ấy: Không phá tan xương cốt kẻ thù, ta chẳng thành nhân!
Lưới Sắt Tuôn Mưa Độc
Khi vầng trăng khuyết đầu tiên của tháng bảy lặn xuống, Trương Dực giật sợi dây cuối cùng. Pháp trường chật cứng người, Thẩm Do Chi đứng giữa vòng vây của nghìn đôi mắt ngỡ ngàng - hắn khoác chiến bào chỉnh tề, không ngờ mình mới là con mồi lộ diện. Từ trong đám đông vô danh, những nhân chứng Trương Dực cấy ghép bao năm bỗng đứng lên, vạch trần từng mắt xích tham quan ô lại che giấu phía sau vụ thảm sát…
Nhưng công lý không nằm ở lưỡi dao chém đầu! Bẫy sập thật sự nằm ở chính lựa chọn của Thẩm Do Chi: hắn có thể lách kiếm giết Trương Dực lật mặt, hầu giữ nguyên bộ máy thối nát; hoặc nhắm mắt làm ngơ, để cái chết của Ba Trăm Trung Hồn rốt cuộc được rửa trong máu của chính đồng bọn.
Cạm Bẫy Mang Tên Cứu Chuộc
Đại Minh Ám Ảnh chưa bao giờ là một màn kịch đen trắng. Dưới mạng nhện của Trương Dực, những ai từng nghĩ mình vô can giờ phải đối diện gương - lương tâm họ chính là quan tòa khắc nghiệt nhất. Kẻ tham lam run rẩy chọn trốn chạy, kẻ thức tỉnh gục ngã cầu xin được chuộc tội bằng cái kết đẫm máu… Riêng Trương Dực, y vẫn lặng lẽ đứng trên tháp cao nhìn xuống, con ngươi lạnh băng không chút hả hê.
Bởi mười năm trước, khi Ba Trăm Trung Hồn lìa đời dưới kiếm quang phản bội… chẳng ai cho họ quyền lựa chọn.







