Đàn ông là thế (Phần 4)
Mấy gã đàn ông già đời – Pedro, Luis, Raúl và Santi – tự nhiên thấy mình như vừa bị ném lạc vào một vũ trụ song song. Ở cái thế giới mới nơi những người phụ nữ ung dung nắm quyền, gánh những trọng trách to đùng, họ lần đầu tiên cảm nhận cái cảm giác chông chênh mà trước giờ họ vẫn nghĩ chỉ đàn bà mới phải trải qua. Ngỡ ngàng. Bối rối. Chút gì đó cay cực nơi cổ họng.
Pedro, thằng cha dân xây dựng lúc nào cũng tỏ ra đầu gấu, giờ đêm đêm ngồi lì ở quán bar góc phố. Ngực ưỡn ra, tay bưng ly whisky nhưng mắt lại dán vào chiếc điện thoại. Vợ hắn – một nữ luật sư từng khiến cả tòa án rúng động – vẫn là người gọi điện trước khi về trễ. Anh đang ở đâu? – giọng cô ta vẫn thanh thoát, không một chút hồi hộp. Pedro càu nhàu từng chữ: Quán Miguel, em cứ yên tâm…. Xong. Cúp máy. Đắng miệng. Đàn ông là thế, tỏ ra bất cần nhưng thực ra sợ nhất là cái bóng của mình bị mờ nhạt trong mắt người đàn bà họ yêu.
Luis thì khác. Suốt ba mươi năm sống trong cái bóng của một bà mẹ độc đoán, giờ vợ hắn lại lên chức giám đốc marketing. Mỗi lần nghe tiếng bước chân vợ sột soạt đi làm về khuya, hắn cứ ngồi vò đầu bứt tóc trước đống hóa đơn chưa thanh toán. Thằng đàn ông ngày xưa hay đổ thừa nữ quyền chiếm hết cơ hội của nam giới, giờ chỉ biết lặng lẽ đổ mồ hôi khi loanh quanh trong nhà bếp – nơi duy nhất hắn cảm thấy mình không vô dụng. Đôi lúc hắn bật cười khẩy khi nghĩ đến cái lời nguyền đời cha ăn mặn, đời con khát nước – giờ thì hắn khát thứ ánh hào quang mà vợ mình đang tỏa ra.
Raúl thì chọn cách phản kháng ngớ ngẩn. Hắn quyết định chiều chuộng Elena – vợ mới cưới – hết cỡ. Hoa hồng mua về mỗi sáng, bữa tối nến lung linh, kể cả khi Elena đi công tác tuần vẫn gọi điện ngọt ngào. Nhưng hễ bạn bè hỏi Sao dạo này mày sốt sắng thế? – hắn gằn giọng: Tao không muốn bị coi là thằng chồng vô tâm!. Mỉa mai thay, càng cố gắng, hắn càng thấy mình như diễn viên hạng B. Elena đi qua cuộc đời hắn như một cơn gió mạnh, còn hắn chỉ biết bám víu vào mớ kịch bản sáo rỗng đóng khung từ thời ông nội.
Riêng Santi – nghệ sĩ guitar phóng khoáng – lại chọn cách hòa nhập. Hắn hăm hở dự hội thảo nữ quyền, chia sẻ về tư duy toxic masculinity trên mạng xã hội, thậm chí còn mặc thử váy của bạn gái để trải nghiệm góc nhìn khác. Nhưng khi khách tới nhà thấy hắn ngồi gảy đàn dưới chân Jessica – nàng CEO trẻ tuổi – vẻ mặt hắn vẫn thoáng chút ngượng ngùng. Đàn ông là thế, dù có cố cách mấy, cái bản năng muốn được công nhận vẫn cứ lấp lánh đâu đó trong đáy mắt.
Cả bốn gã, bốn kiểu phản ứng khác nhau, nhưng tựu chung đều cùng một câu hỏi không lời đáp: Liệu có phải thích nghi đồng nghĩa với việc đánh mất những đường nét đã định hình nên họ suốt mấy chục năm qua? Hay đơn giản – đây chỉ là bước lùi để họ nhìn rõ hơn cái bẫy nam tính mà chính họ dựng nên?







