Danh Tính Của Kẻ Ngốc
Sống trong căn phòng trọ tồi tàn giữa lòng Tokyo, Takuya và Mamoru đã quen với việc khoác lên mình những danh tính ảo – những cô gái dịu dàng, đáng thương, hay đỏng đảnh qua màn hình máy tính. Chúng gọi đó là công việc: lướt qua các phòng chat, dụ dỗ những gã đàn ông ngây thơ chuyển tiền nuôi người tình mạng. Mỗi tháng, vài triệu yên chui vào túi, nhưng cũng kéo theo nỗi ghê tởm bản thân không dứt. Khói thuốc, tiếng bàn phím lạch cạch, và những lời nói dối trơ trẽn – cuộc sống của bọn chúng chỉ là vòng xoáy tăm tối.
Nhưng khi Mamoru đột ngột tuyên bố Tao không làm nữa, mọi thứ bắt đầu rạn vỡ. Hắn ngày đêm vật vã vì cơn ác mộng về nạn nhân tự sát sau vụ lừa. Còn Takuya, dù cố tỏ ra lạnh lùng, cũng thừa nhận: Chúng ta chỉ là hai thằng hèn, không hơn!. Chạy trốn khỏi nghề kiếm cơm ấy tưởng dễ, nhưng bóng ma quá khứ không buông tha. Cả hai đều nợ Yamaguchi – gã thầy già từng dạy chúng mánh khóe lừa đảo. Yamaguchi không phải loại người để kẻ dưới tay tự do ra đi. Gã nuôi bọn chúng như nuôi chó, và giờ đòi xích lại bằng mọi giá.
Cuộc gặp ở quán rượu âm u là bước ngoặc đẫm máu. Yamaguchi nhe răng cười khi nghe lời xin nghỉ của Mamoru: Mày tưởng mình có danh tính thật sao? Ngay từ đầu, mày đã là kẻ ngốc. Gã vừa nói vừa xoay xoay con dao gọt trái cây, nhắc khéo về khoản nợ ngầm năm xưa – vụ lừa một nhân viên ngân hàng dẫn đến án mạng. Nếu muốn sống yên, tiếp tục làm. Hoặc… – ánh mắt gã liếc về phía cánh cửa tối om phía sau, nơi hai tên đàn em đang lặng lẽ bước ra.
Giờ đây, Takuya và Mamoru hiểu rõ hơn bao giờ hết danh tính của kẻ ngốc mà chúng đeo bám: không phải vì trót lừa thiên hạ, mà vì tưởng rằng mình có quyền chọn dừng lại. Bản hợp đồng bằng máu với Yamaguchi chưa bao giờ được xé bỏ…







