Danh tính giả (Phần 3)
Gió chiều ùa vào cửa sổ của Camila, mang theo hơi ẩm đặc trưng của Sài Gòn cuối năm. Cô ngước nhìn khung trời dần nhuộm tím bên ngoài, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Trước đó vài tháng, nơi này chính là bến cảng vững chãi nơi cô gặp anh – người mà giờ đây cô muốn lãng mạn hóa một chút, tạo nên một kỷ niệm đẹp như trong phim. Bạch mã hoàng tử – cái cách bạn bè đùa khi cô kể về anh. Chàng trai lịch lãm, tốt nghiệp từ một ngôi trường danh tiếng, hiện làm quản lý tại tập đoàn lớn, luôn có vẻ nhẹ nhàng, chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhất khi họ gặp nhau qua ứng dụng hẹn hò. Những cuộc trò chuyện đầu tiên ấm áp như ly trà sữa đồi mồi. Họ dần đi từ những câu chuyện tầm thường đến chia sẻ ước mơ, nỗi sợ, những ký ức tuổi thơ. Tình cảm nảy nở một cách tự nhiên, bình dị như bông hoa lụa ở vườn thành phố, không ồn ào mà đủ mượt mà để Camilla cảm thấy an yên. Anh chở cô đi ăn món ngon ở góc phố ít người, lắng nghe kể về công việc văn phòng căng thẳng của cô, sẵn sàng đáp ứng những nhu cầu nhỏ nhất mà cô chưa kịp cất tiếng.
Và hôm nay, nhân kỷ niệm 6 tháng quen nhau, Camila quyết định tạo bất ngờ. Một kế hoạch thật đơn giản nhưng đầy tâm tư: cô đặt một căn phòng view đẹp ở một resort ven ngoại thành, nơi tiếng sóng biển vọng vào buổi tối. Cô muốn dắt anh đi xa phố ồn một buổi cuối tuần, để chỉ có hai người, bầu trời sao, và tiếng sóng vỗ. Cô viết tin nhắn: Anh về sớm nhé, cuối tuần này mình có điểm đến bất ngờ đâu! và ấn nút gửi. Cánh cửa ứng dụng hẹn hò khép lại trong điện thoại cô, nhường chỗ cho sự mong chờ ngọt ngào những ngày sắp tới.
Thế nhưng, niềm vui sắp tràn trề ấy dần trở nên kỳ quặc và rõ ràng sự giả tạo từ những khúc mắc nhỏ đáng lo ngại khi cô nhận được tin nhắn trả lời của anh. Thay vì sự háo hức vui vẻ như mọi khi, chỉ một tin nhắn dịu dàng: Cảm ơn em. Tuần nay anh bận khá nhiều việc. Để xem nhé, hẹn em sau. Đến tối, lời hẹn sau cũng không có. Cô nhắn hỏi anh có khỏe không, chỉ trả lời ngắn gọn: Anh ổn, đang họp. Và rồi tin nhạn tiếp theo đến một cách bất ngờ, thường là khuya khi cô đã ngủ dềnh. Em ngủ chưa anh? Em nhớ anh không? Lời lẽ vẫn ngọt ngào, nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng thiếu đi sự gần gũi tự nhiên, thiếu đi sự nhiệt thành tình cảm. Anh bắt đầu trì hoãn những cuộc hẹn nhỏ trước mắt bằng những lí do công việc, chuyện gia đình mơ hồ. Camila cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, một cảm giác hụt hẫng và hoài nghi chưa từng có len lỏi trong tâm trí như một chất độc vô hình. Lẽ nào anh không thực sự là người em nghĩ?
Ngày đến đi, Camila vẫn quyết định đến resort một mình như một cách tìm kiếm sự bình yên. Cô nhìn ra biển, nước trong xanh đến lạ, cát trắng mịn trải dài như dải lụa. Bầu trời quang đãng, vầng trăng sáng rằm tỏa ánh sáng dịu dàng xuống mặt nước biển tạo thành một lối đi bạc ngọc. Đây chính là nơi mà cô mơ tưởng sẽ cùng anh đi dạo, cùng nhau ngắm những vì sao hiện ra trên mặt nước đêm khuya. Một thiên đường lãng mạn, trù phú mà cô định tạo ra. Cô ngồi bên cửa sổ phòng, lòng trĩu nặng vì nỗi nhớ và sự bâng khuâng. Lòng nghi ngờ hiện hữu chập chờn trong tâm trí cô như một vết nhơ trên tấm nhung. Những cuộc hẹn hò hoàn hảo như trong cổ tích, những lời nói nồng nàn như thơ ca, tất cả bỗng chốc trở nên mờ nhòa. Liệu đó có thật là anh? Có phải là một phiên bản thật của chính anh? Hay chỉ là một hình mẫu giả tạo được dệt nên để làm hài lòng một cô gái đang cô đơn? Camila chợt nhận ra, hình ảnh bạch mã hoàng tử cô say đắm kia, có lẽ chỉ là một bản sao đẹp đẽ, một màn kịch được dàn dựng công phu trên nền tảng ứng dụng. Cô không chỉ mắc kẹt trong khung cảnh thiên đường giả tạo outside, mà còn đang mắc kẹt trong một cái ôm vô hình của sự tưởng bộng – một nơi mà tình cảm đã trở nên xa lạ và bàng hoàng như chính bản thân người ngoài cuộc trong một câu chuyện không phải của mình. Cô nhìn ra biển đêm, vầng trăng vẫn sáng, nhưng ánh trăng ấy giờ đây chỉ như ánh đèn lạnh của sân khấu, chiếu rọi lên một vở kịch mà cô không nắm vai chính. Khoảnh khắc cô nhận ra sự thật ấy, như thể cả thế giới xung quanh của cô chợt rung chuyển, thân xác cô cô lập trong căn phòng resort xa hoa, nhưng tâm hồn cô đã lạc lõng nơi chốn khác, nơi chỉ còn cô đơn đối diện với những bí ẩn vô hình trên nền tảng hẹn hò từng mang lại cho cô niềm hy vọng và cả ảo tưởng. Đứng giữa khung cảnh thiên đường mộng ảo, cô nhận ra chính bản thân mình mới là kẻ đang bị nhốt trong một thiên đường giả tạo – nơi không gian đẹp đẽ nhưng trái tim cô lại rơi vào cạm bẫy của những câu chuyện không thật. Cô chợt thấy lạnh, dù buổi chiều Sài Gòn vẫn oi ả. Cô nhếch mép cười, nụ cười ấy cứng đờ như mặt hồ phẳng lặng lúc nửa đêm, nhìn ra biển đêm, chỉ thấy bóng tối bao trùm và cổng resort như một cái bẫy khép kín lạnh lẽo. Đêm nay nơi đây chỉ còn mình cô với những câu hỏi mà không dám nói thành lời. Nỗi cô đơn xâm lấn nhanh chóng hơn cả bóng tối, bao vập lấy cô, triền miên như hơi nước biển ngập nhẹ lên chân mỗi khi con nước lên.






