Đảo Delmurin tựa như thiên đường bị lãng quên giữa biển khơi. Rừng cây xanh mướt ôm trọn vùng vịnh nước trong veo, nơi lũ quái vật dịu dàng nhất vương quốc tập trung sinh sống sau khi thoát khỏi nanh vuốt Hadlar. Chúng học cách trồng rau, đan giỏ bằng tre, thậm chí tổ chức lễ hội trăng rằm với màn múa lân rực rỡ. Giữa khung cảnh thanh bình ấy, cậu bé Dai nổi bật như ngón tay cái bị trật khớp - đứa trẻ duy nhất không mang dòng máu quái thú.
Lại ngã nữa rồi đồ vụng về! - tiếng lũ Goblin xì xào khi Dai vấp phải rễ cây lúc đang bắt chước tư thế võ sĩ. Cậu bé mười bốn tuổi bết đất nhổm dậy, lau vạt áo bạc màu mà Brass đã vá lại cho cậu bằng lá khô. Ông Golem đá già nua thường lầm bầm: Anh hùng gì cái thằng cứ tập mãi đường quyền chưa thạo, nhưng vẫn âm thầm để sẵn bánh khoai hồng trước hiên nhà mỗi đêm.
Tất cả đổ vỡ vào sáng Hadlar tái sinh. Bầu trời đảo Delmurin chuyển máu khi tiếng cười như búa bổ nện vào vách đá: Lũ sâu bọ lại quên mùi sợ hãi sao? Avan - vị anh hùng tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ còn nhanh nhẹn hơn báo đốm - xuất hiện đúng lúc những chiếc xúc tu đen kịt đang siết nghẹt hẻm núi. Ông trao cho Dai thanh kiếm gỗ Pop đẽo hộ: Ba tháng nữa Hadlar đánh chiếm đảo này, ta sẽ dạy ngươi dùng thứ vũ khí thực sự!.
Buổi huấn luyện trở thành trò đùa tàn nhẫn. Ngày thứ ba, Hadlar phá nát pháo đài phương Bắc như đập vỡ tổ kiến. Avan xô Dai vào hầm trú ẩn: Coi ta như khúc gỗ mục, sống hay chết chẳng quan trọng!, nhưng lại dúi vào tay cậu chiếc bùa hộ mạng của bạn gái cũ. Khi tường băng vĩ đại Avan dựng lên tan chảy dưới quả cầu lửa đen kịt, Pop thấy sư phụ nheo mắt nhìn về phía hai đứa học trò lần cuối.
Không phải là phép Self-Sacrifice. Mà thứ vẫn thấp thoáng dưới lớp tóc dai từ hồi bé bùng cháy thành dấu ấn lưỡng sắc lúc ngọn kiếm Hadlar cách cổ cậu một sợi tóc. Lằn sáng đỏ - xanh quét dọc trời như xé toang màn đêm, thanh gỗ nóng đỏ lên trong tay cậu bé vắt kiệt dự trữ của cơ thể gầy gò. Hadlar lần đầu thốt lên sau hơn hai chục năm: Dấu Ấn Rồng Thiêng? Ấn bản 2020 còn nằm trong tay ta mà!.
Bình minh hôm sau để lộ bờ biển Delmurin dạt dào bọt trắng. Trên mỏm đá cao nhất, hai chiếc áo choàng bạc màu - một của vị anh hùng quá cố, một thuộc về ông Golem già bán đứng mạng sống đổi lấy đường tẩm trà - tung bay song song. Dai vuốt vệt sẹo cháy sém trên trán, thứ sẽ nóng ran mỗi khi bóng Đại Ma Vương ám ảnh giấc ngủ. Trong lưng đeo chiếc chuông gió bằng thép vụn từ thanh kiếm rồng thiêng mới hình thành, cậu biết vòng luân hồi đẫm máu đã bắt đầu quay.







