Giữa thế kỷ XVI, khi những con tàu Tây Ban Nha rẽ sóng Địa Trung Hải, số phận nghiệt ngã đã quăng chàng lính trẻ Miguel de Cervantes - do Julio Peña thủ vai - vào tay hải tặc Barbary. Sau những trận đòn đẫm máu, Cervantes bị nhốt trong hầm tối, chỉ còn nghe tiếng sóng gầm gào như tiếng quỷ dữ đưa lối. Khi màn đêm vỡ tan, anh thấy mình ở Đấu Sĩ Thành Algiers - nơi cuộc chiến sinh tồn không cần vũ khí mà chỉ cần mạng người để mua bán. Tiếng rao giá tù binh văng vẳng như dao cứa: Kẻ này một trăm đồng vàng! Thằng kia, năm chục đồng thôi cũng được!
Suốt tháng ngày chờ đợi vô vọng tin chuộc từ quê nhà, Cervantes phải học cách nín thở sống giữa mạng nhện âm mưu. Những kẻ cai ngục nhem nhuốc máu, đồng loại sẵn sàng phản bội đổi miếng ăn, tiếng hét từ phòng tra tấn cứ hàng đêm xuyên thủng bóng tối. Nhưng chính trong cái lò lửa ấy, chàng lính đầy thương tích lại nhặt nhạnh từng mảnh hy vọng vụn. Ban đầu chỉ là vài lời động viên thì thào cho đồng đội mỏi gối tê chân, dần dà thành câu chuyện dài kỳ được anh dệt nên giữa xiềng xích. Hắn kể về những hiệp sĩ mù quáng đâm lao vào cối xay gió, về nàng công chúa ẩn mình dưới tấm áo nâu sòng...
Bọn cai ngục coi Cervantes như thứ đồ hâm dở - ai lại đi lải nhải chuyện viển vông giữa chốn tử địa? Nhưng từ khi nhóm tù lính lê lết chân đến xin nghe chuyện mỗi tối, căn ngục chật chội bỗng biến thành rạp hát không đèn. Có đêm giọng kể của anh lạc cả vào mơ: Nghe này, Benito, hôm nay ta sẽ cho các anh gặp gã nhà quê lắm mộng Del Toboso! Tiếng cười khô khốc vỡ tan giữa hầm tối - lũ tù binh vốn chỉ còn biết tiếng khóc, nay như tìm thấy túp lều trú ẩn trong giông tố Đấu Sĩ Thành Algiers. Không phải bánh mỳ hay nước lã, mà chính những điều hoang đường ấy giữ họ khỏi trở thành xác không hồn.
Bản thân Cervantes cũng không ngờ, các nhân vật từ chuỗi ngày lao tâm khổ tứ ấy - kẻ thì điên dại đến nực cười, người thì cao thượng đến đau lòng - sau này sẽ bứt phá khỏi xiềng Algiers để trở thành huyền thoại. Trong lúc chỉ biết đếm ngày qua vết rạn trên tường đá, cây bút El Manco de Lepanto vĩ đại đâu hay mình đang đẻ ra Don Quixote từ chính cuộc chiến không tuyên bố: Đấu Trí với tuyệt vọng. Lửa hận thù thiêu đốt thành Algiers đâu dập tắt nổi ngọn lửa tưởng tượng cháy bỏng trong tâm hồn kẻ mộng mơ ấy. Hóa ra, để đánh bại hiện thực tàn khốc, đôi khi chỉ cần... một câu chuyện điên rồ.
