Cuộc sống lặp đi lặp lại cứ như một bản nhạc buồn, dồn dập và lạnh lẽo. Hàn, người đàn bà ấy biết rõ điều đó, từng từng ngày mỗi lúc một thăm Thịnh. Trên chiếc giường bệnh, Thịnh, người đàn ông mình yêu ngày nào, giờ chỉ còn là bóng ma của quá khứ, bị bắn rơi xuống bởi một vụ cướp thất thanh bất ngờ. Hàn nắm chặt tay người chồng, run run từng giây phút, cô thầm cầu nguyện vào một vị Chúa không bao giờ cho phép tấm lòng insan phải chịu đau khổ như thế này.
Hàn tuyệt vọng. Bên cạnh nỗi đau mất người yêu, cô đối mặt với thử thách kinh tế khổng lồ. Thịnh, thằng con trai của cô, là trụ cột chính gia đình, chính vì vậy việc anh ta đột ngột ngã quỵ như vậy trở thành kiên cố sự tăm tối ập đến. Những nợ nần hắn ta chưa kịp giải quyết giờ đây biến thành gánh nặng đè lên vai Hàn.
Trong cuộc đời này, chính trong cái rủi ro vô cùng của mình, Hàn gặp đến Kap, vị khách mời hằng đêm thường lui tới quán cà phê nơi cô làm bán hàng. Kap vốn tung tăng với nụ cười ấm áp, ánh mắt thường len lỏi, mỉm cười với gái xinh đẹp Hàn thì cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt từ Kap, một sự quan tâm mà chính Thịnh cũng không có đủ lúc dành cho cô.
Cuộc đời đã gieo xuống hạt giống nỗi đau thiêng liêng vào lòng Hàn, và Kap trở thành chốn trú ẩn của cô. Tiền bạc do Kap đưa đến, như dòng suối nhỏ róc rách, lần lượt chảy vào lòng cô, lấp đầy từng nỗi bế tắc, từng lỗ hổng trong cuộc sống.
Hàn biết điều mình làm sau khi Thịnh đã trút hơi thở cuối cùng là sai trái, nhưng đã đến lúc nào rồi, rồi bây giờ, sự đắng cay, sự đau khổ của cô đã dày dặn, rồi co lại đến mức con người dường như không còn chỗ cho trái tim yếu mềm. Lòng cô trống rỗng, thiết tha kiếm một vòng tay trú ngụ, tìm một tiếng nói dịu dàng để xoa dịu tâm trạng bồn chồn. Và Kap, nỗi niềm về Thịnh, chọn Kap như một sự an ủi pharci chuyển.
Hàn gục ngã vào vòng tay Kap, một tiếng khóc nhẹ nhàng vang lên. Nước mắt của cô tràn ngập tội lỗi và tuyệt vọng, một cuộc tình tan vỡ đang sẵn sàng xảy ra, mà cuộc đời đã đẩy cô đến bước ngoặt này.







