Ánh đèn lồng nhấp nhảy dưới trời tuyết lạnh buốt, mùi quế và gỗ thông nồng nặc khắp khu phố nghèo. Đêm Giáng Sinh năm ấy đáng lẽ phải ngập tiếng cười trẻ thơ, cho đến khi hai tiếng thét xé toang màn đêm. Cậu bé Billy 8 tuổi co rúm trong góc tủ, mắt mở trừng trừng qua khe hở, nhìn lưỡi dao lạnh bóng xiết ngang cổ ba mẹ mình. Máu phun lên tấm rèm trắng treo cạnh cây thông, những giọt đỏ tươi nhỏ xuống hộp quà gói nửa chừng… Đêm Giáng Sinh Đẫm Máu ấy đã biến trái tim non nớt của cậu thành một cục băng tẩm độc.
Hai mươi năm sau, hơi thở của gã đàn ông nặng mùi rượu whisky nện vào tấm mặt nạ ông già Noel bằng cao su. Bàn tay đeo găng đen lần theo chuỗi dao mổ y tế được xếp ngăn nắp trong túi áo. Gã thích cách những lưỡi dao sắc đến mức có thể cắt đứt dây đàn ghita - y hệt thứ đã chấm dứt giọng hát của mẹ gã năm nào. Mỗi món đồ trang trí Giáng Sinh lủng lẳng trước nhà nạn nhân đều là tín hiệu: một chiếc tất đỏ treo lệch, cỗ xe tuần lộc bị vỡ mất đầu con Rudolf… Những kẻ gã chọn không phải ngẫu nhiên. Họ là bồi thẩm đoàn buông tay cho kẻ sát nhân cha mẹ gã trốn thoát, là luật sư biện hộ dùng tiền mua công lý. Gã khiến họ tắt thở ngay câu đầu tiên trong bài hát Jingle Bells.
Nhưng mùa tuyết này, chiếc mặt nạ rách toạc khi gã đối mặt với cô gái có đôi mắt màu tro. Cô ta không hét. Không van xin. Chỉ nhìn thẳng vào gã, giọng khàn đặc: Tôi từng mơ giết ông nội mỗi đêm - kẻ xâm hại tôi năm 12 tuổi. Cho đến khi nhận ra cầm dao là biến mình thành hắn. Ngón tay cô chạm vào vết sẹo ngang cổ gã, nơi lưỡi dao năm xưa suýt cướp mạng đứa trẻ Billy. Bóng tối trong anh cần được ôm lấy, không phải máu để nuôi dưỡng.
Ngoài trời, tuyết rơi dày hơn, phủ trắng những vũng máu còn loang trên vỉa hè. Bài hát Silent Night từ nhà thờ xa vọng lại. Gã nhàu nát bộ quần áo đỏ trong tay, lần đầu tiên sau hai thập kỷ, nước mắt gã nóng hổi. Liệu giờ này hàng năm, trên nóc nhà kẻ cuồng sát, có thể không còn tiếng ủng đập xuống mái tôn? Hay một câu chuyện tình tan nát sẽ biến mùa Giáng Sinh này thành Đêm Đẫm Máu thứ hai mươi mốt?







