Cuộc Hôn Nhân Gượng Ép
Mưa tầm tã đêm ấy, Praenarin ngồi thu lu trong góc phòng khách sạn năm sao, mắt đỏ hoe nhưng không rơi một giọt nước. Tiếng điện thoại vang lên lần thứ mười hai, cô lạnh lùng tắt máy, lòng như thắt lại khi nhớ đến hình ảnh người yêu cũ ôm người phụ nữ khác trên chiếc giường cô từng ngủ.
Rốt cuộc, tình yêu cũng chỉ là thứ có thể mua bằng tiền. — Cô cười khẩy, nhìn hợp đồng hôn nhân sắp ký trên bàn.
Từ Chối Bằng Cả Trái Tim
Khemjira không đẹp trai, cũng chẳng lãng tử. Anh chỉ biết đứng lặng sau Praenarin suốt đám cưới, ánh mắt dán chặt vào bờ vai gầy guộc của cô mỗi khi cô ngoảnh mặt đi.
Tôi sẽ không bao giờ yêu anh. — Praenarin quăng chiếc nhẫn cưới xuống bàn, giọng run run nhưng đầy thách thức. Dù có là tổng giám đốc đi chăng nữa, trái tim tôi đã chết rồi!
Khemjira không giật mình. Anh chỉ cúi xuống nhặt nhẫn lên, lau cẩn thận bằng khăn tay, rồi đeo lại vào ngón tay cô. Em ghét anh, anh biết. Nhưng đừng vứt nó đi. Ít nhất… hãy coi như chiếc phao giữa cuộc đấu đá công ty của em.
Tình Yêu Không Lời Đáp
Praenarin vắt kiệt sức cho công việc, về nhà lúc nào cũng nửa đêm. Nhưng phòng ngủ cô luôn ấm áp — chăn điện đã bật sẵn, cốc trà gừng còn bốc khói bên bàn. Khemjira không bao giờ hỏi cô đi đâu, chỉ lẳng lặng thay bông hoa tulip mới mỗi sáng trên bàn ăn — loài hoa duy nhất cô không dị ứng.
Một tối, Praenarin say khướt sau cuộc nhậu với đối tác, ngã dúi dụi vào phòng. Khemjira đỡ cô dậy, đưa ly nước chanh mật ong ấm, giọng khàn khàn: Lần sau gọi anh tới đón. Con đường em về… nhiều ổ gà lắm.
Sao anh phải quan tâm? — Cô hét lên, mắt hoe đỏ. Tôi đâu cần lòng thương hại!
Anh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, rồi bước ra cửa. Đêm đó, Praenarin nghe tiếng ho khan phát ra từ bếp, kèm mùi thuốc bắc nồng nặc — hoá ra anh thức suốt đêm nấu cháo giải rượu.
Phút Thành Thật Hiếm Hoi
Ngày Praenarin chính thức nhận chức chủ tịch, Khemjira tặng cô một chậu tulip đen — giống hoa anh tự lai tạo sau hai năm mày mò.
Chúc mừng em đã có mọi thứ mình muốn. — Anh mỉm cười, tay vẫn dính bùn đất từ vườn cây.
Praenarin chưa kịp nói gì, điện thoại reo vang — người yêu cũ đòi gặp để hối hận. Cô nắm chặt chậu hoa, bất ngờ thấy lòng nhói đau khi nhìn ánh mắt Khemjira vụt tắt.
Vẫn còn yêu cậu ta à? — Anh hỏi, giọng rất nhỏ.
Cô lắc đầu, không hiểu sao giọng run run: Anh… không giữ tôi lại à?
Khemjira nhếch mép cười, xoay người đi: Tôi từng nói rồi. Tôi đợi được mà — đợi đến ngày em nhận ra trái tim mình đã thuộc về ai…
Chiếc lá tulip đen rơi xuống thềm gạch. Praenarin bỗng thấy ngạt thở.
Denied Love giờ đây, hoá ra… chính là cô.






