Di Sản Lính Cứu Hỏa
Giữa nỗi đau xé lòng vì thầy mình vừa ra đi mãi mãi, thằng nhóc lính cứu hỏa ấy – giờ đã là trung đội trưởng – vẫn cắn răng lao vào lửa. Thầy nó, ông già tóc bạc với hàng tá vết sẹo cháy khét trên người, từng kể bao lần về những lần suýt chết trong đám cháy ngút trời. Giờ đây, khi tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thành phố bùng lên ngọn lửa hung dữ, nuốt chửng từng tầng kính thép, nó phải gồng mình lãnh đạo cả đội. Tiếng còi xe cứu hỏa rú inh ỏi, khói đen cuồn cuộn che kín bầu trời, và tiếng kêu cứu thảm thiết vọng ra từ những cửa sổ vỡ tan.
Nó hét lệnh qua bộ đàm, giọng khàn đặc: Chuẩn bị dây thừng, vào thang bộ tầng 15! Không ai được lùi bước! Đội viên nhìn nhau, mắt đỏ hoe vì khói lẫn mồ hôi, nhưng ai cũng biết, đây chính là lúc Di Sản Lính Cứu Hỏa của thầy phải sống dậy. Nó lao lên đầu tiên, vai vác bình oxy nặng trịch, tim đập thình thịch không chỉ vì lửa mà còn vì hình ảnh thầy nó đang mỉm cười đâu đó trong khói lửa. Mỗi bước chân trên cầu thang rung chuyển là một lời nhắc nhở: thầy đã ngã xuống tuần trước trong đám cháy nhà máy, nhưng tinh thần ấy vẫn cháy bỏng hơn cả địa ngục này.
Họ phá cửa, kéo từng nạn nhân ra khỏi vòng vây tử thần – bà cụ ho sặc sụa, mấy đứa trẻ mặt mũi lem luốc, cả anh công nhân kẹt cứng giữa đống đổ nát. Lửa liếm láp gót giày, trần nhà sập xuống rào rào, nhưng nó vẫn bình tĩnh chỉ huy: kéo bên trái, che chắn cho thằng út! Cuối cùng, khi cả đội kéo nhau ra ngoài, nắng chiều chiếu qua màn khói loãng, nó quỳ sụp xuống vỉa hè, thở hổn hển. Đội viên vỗ vai: Sếp hay lắm, đúng kiểu thầy xưa. Nó cười nhếch mép, lau nước mắt lẫn muội than: Di Sản Lính Cứu Hỏa không bao giờ tắt.






