Dị thú ma đô (Phần 1)
Hole không chỉ là một quận, nó là một vết thương hở trên bản đồ thành phố, một ung nhọt của tăm tối không còn chỗ cho ánh sáng len lỏi. Những con đường nơi đây không phải để đi lại, mà là những đường ngầm để rình rập, để giết chóc. Công trình xây dựng đổ nát không phải là di tích của thời gian, mà là một phong cảnh sinh động của sự tàn phá — bức tường sập một nửa, mái nhà trụi lụi như hàm rằng gãy, cửa sổ vỡ tan thành những cái mắt trống rỗng. Trật tự là thứ xa xỉ, một khái niệm mà người ta có thể mua bán bằng mạng máu, hoặc đổi bằng cả mạng sống. Ở Hole, tử thần không phải là một vị khách tôn kính, mà là hàng xóm cạnh bếp, là bóng ma len lỏi trong mỗi bữa ăn tối, là tiếng thở dài cuối cùng không ai nghe thấy.
Cái tên Dị thú ma đô không phải là biệt danh mà là bản chất. Nó là một lãnh thổ tách biệt, không nằm trong trục xã hội thông thường. Luật pháp và đạo đức, những thứ định hình thế giới bên ngoài, đến đây đều tan rã thành tro bụi. Ở Hole, duy nhất tồn tại quy luật: kẻ mạnh cướp đoạt, kẻ yếu bị cướp đoạt. Sức mạnh ở đây không đến từ sức khỏe hay khí phách thông thường, mà đến từ một nguồn gốc khác, một loại sức mạnh rít lên từ những vùng đất bị nguyền rủa, từ những trang giấy cổ xưa đầy rẫy chữ viết, từ những lời thì thầm không nên nghe. Đó là sức mạnh ma thuật, và nó chính là cái nuôi dưỡng, chính là cái ăn tươi, chính là cái tạo ra và hủy diệt Hole.
Hole, trong thực tế, chính là một phòng thí nghiệm khổng lồ và tự do. Nó là nơi những người nắm giữ ma thuật — những đấng tối cao, những kẻ phóng đãng, những yêu quỷ trong thân xác người — tự do thử nghiệm ranh giới của nghệ thuật hắc ám của mình. Ở đây, không có ai ngăn cản một pháp sư tàn bạo thử nghiệm một lời nguyền mới lên cả một khu phố. Không ai trách móc một nữ phù thủy say mê với nghi thức cổ xưa đòi hỏi hiến tế ngày càng nhiều. Sự hỗn loạn, cái chết bừa bãi, và những biến thể dị hợm hiện lên từ những thí nghiệm thất bại hay thành công quá mức, tất cả đều là một phần của quá trình. Hole là cái nôi và cái mộ chung cho những ý tưởng ma quỷ. Nó nuôi chúng, cho chúng không gian phát triển, và cuối cùng, là nơi duy nhất đủ khủng khiếp để chôn vùi hậu quả.
Mỗi bóng ma lướt qua cánh cửa vỡ, mỗi tiếng rít khàn khặc vang lên từ các hẻm tối, mỗi sự biến mất bí ẩn — tất cả đều có thể là một bài học, một phản ứng, một cái chết trong một cuộc thí nghiệm nào đó. Hole không phải là nơi để sinh sống. Nó là một thứ sinh vật sống bằng ma thuật, và nó đang chậm rãi, không ngừng nghỉ, tiêu hóa chính những kẻ dám bén mảng đến đây để thử nghiệm sức mạnh của chính họ.

