New York vẫn thở bằng hơi thỏi gãy gập của những kẻ thắng cuộc và mảnh vụn của đám thua cuộc. Trong cái lồng bê tông ấy, một thằng nhóc hậu vệ mới toanh còn nguyên mùi lý tưởng đang hít bụi. Hắn tưởng mình là tấm lá chắn hoàn hảo cho cái thành phố thối rữa này, cho đến ngày chính hệ thống hắn tin tưởng quăng hắn vào lò thiêu.
Mọi thứ cháy rụi. Sự nghiệp. Danh dự. Cả niềm tin. Nhưng Điểm Kỳ Dị Của Bản Thân hắn lại nhú lên từ đống tro tàn ấy — thứ gì đó lạ lắm, như vết nứt trên kính chắn gió. Trời đêm bỗng loang những vệt máu quang phổ, gương mặt người qua đường nhòe thành thủy tinh vỡ. Hắn biết mình không điên. Vũ trụ thật sự đang rên rỉ trong tầng ozone rách nát, và hắn là kẻ duy nhất nghe thấy.
Cơn hấp hối của thiên hà xoáy quanh đầu hắn khi gã khách hàng quen phô trương túi hàng trị giá triệu đô trong hẻm tối. Một cái chớp mắt. Vũ điệu dao găm và tiếng xương răng rắc. Máu tưới lên bức tường graffiti như tranh trừu tượng. Hắn cúi nhặt vali, tay run run không phải vì sợ, mà vì Điểm Kỳ Dị Của Bản Thân cuối cùng đã thức giấc — con quái vật sinh ra từ tro than của chính lý tưởng ngây thơ hắn đã chết tối qua.







