Phim Điều Còn Dang Dở Vietsub - HD

Unmet: A Neurosurgeons Diary

Xem phim mới Phim Điều Còn Dang Dở Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Điều Còn Dang Dở Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Điều Còn Dang Dở Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

55 phút/tập

Đang phát: Hoàn tất (11/11)

Tập mới nhất:

Quốc gia: Nhật Bản

Đạo diễn: Yuki Saito本橋圭太

Diễn viên: 中村里帆井浦新千葉雄大吉瀬美智子安井順平尾崎匠海山谷花純杉咲花若葉竜也野呂佳代

Thể loại: Bí ẩn, Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Điều Còn Dang Dở

Kawauchi Miyabi từng sờ soạng, tự tin với những đường rạch trên vỏ não trên bản đồ tri thức y học. Trở thành bác sĩ phẫu thuật thần kinh – con đường cô vạch ra từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường – dường như chỉ còn là vấn đề thời gian. Thế rồi, một tiếng sét động đất trong đêm, một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng, đã cắt đứt mọi nhịp điệu ấy. Não cô bị chấn thương nặng, và theo sau đó là một khoảng trống đen kịt, một lối thoát hiểm của bộ nhớ: cô không thể nhớ lại hai năm cuối cùng của cuộc đời mình. Và điều đau đớn hơn, mỗi sáng thức dậy, tất cả những chuyện xảy ra trong ngày hôm qua sẽ tan thành mây khói. Cuộc đời cô trôi qua trong một vòng lặp day dứt, nơi hiện tại lập tức trở thành quá khứ, và quá khứ thì mãi là một chân không.

Niềm tin vào bản thão, vào những giấc mơ được đeo áo blouse trắng, dần phai nhạt. Cô buông xuôi, từ bỏ ý định chờ đợi sự phục hồi ký ức. Hiện tại, cô chỉ là một trợ lý điều dưỡng tại một bệnh viện nhỏ, sống trong sự im lặng của những ngày lặp đi lặp lại. Cô đã quen với việc không ai cần nhớ đến cô, và cô cũng không còn quá bận tâm đến việc mình là ai nữa.

Rồi một buổi sáng, như một cơn gió lốc xoay vòng, ông xuất hiện. Sanpei Tomoharu. Cái tên đó ban đầu chẳng gây được ấn tượng gì ngoài sự nghiệc hào nhoáng: một bác sĩ phẫu thuật thần kinh hàng đầu, người được giới chuyên môn ngầm gọi là “lập dị” vì những phương pháp điều trị quái gở và thái độ xem thường quy tắc thông thường. Ông không cư xử như một vị sư phụ tôn trọng, cũng chẳng phải một người đồng nghiệp thân thiện. Ông đến, đứng trước mặt Kawauchi với ánh mắt như đang xem xét một tấm phim cũ kỹ, rồi trực tiếp ra lệnh: “Từ mai, cô theo tôi. Tốc độ của tôi, không phải tốc độ của cô.”

Không có chỗ cho sự từ chối. Không có thời gian để Kawauchi hỏi ý kiến. Sanpei Tomoharu kéo cô vào một vòng xoay ốc nhanh và tàn nhẫn của kiến thức y học lâm sàng, của những ca phẫu thuật phức tạp, của những case study được ông tung ra như những mảnh đốt cháy. Ông bắt cô đọc bao nhiêu sách trong một đêm, ông hỏi cô những câu hỏi điên rồ ngay trên phòng mổ, ông chửi bới hộc hệch khi cô chậm một nhịp. Cảm giác của Kawauchi là sự sỉ nhục, sự bất lực trước một thứ hoàn toàn vượt ngoài khả năng còn sót lại trong cô. Tại sao ông lại bắt cô phải nhớ? Tại sao lại phải cố gắng? Mọi thứ rồi sẽ trôi nổi, rồi sẽ tan biến.

Nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra. Cách tiếp cận của Sanpei Tomoharu, vội vã và không nương nhẹ, lại vô tình xoay chuyển mọi thứ. Trong cơn bão thông tin ông trút xuống, những mảnh ký ức bị lãng quên bỗng chốc chớp lên ánh sáng. Một thuật ngữ, một kỹ thuật phẫu thuật, một đường chú thích trên tạp chí – chúng không hiện ra rõ ràng, mà lóe lên như tia chớp, đánh thức một phần não bộ đang ngủ say. Cô bắt đầu hiểu. Không phải nhớ, mà là hiểu theo một cách máy móc, một phản xạ còn sót lại. Và sự hiểu ấy, vô tình lại chính là cái bệnh nhân của cô cần. Khi làm việc với Sanpei, cô đối mặt với những ca bệnh mà chính cô – bản thân cô – từng trải qua, từng nghiên cứu. Các triệu chứng, các phương án điều trị, chúng nảy sinh trong tâm trí cô một cách kỳ quái, như một bản năng tiềm ẩn đang dần thức tỉnh.

Sanpei không dạy cô trở thành bác sĩ theo lối thông thường. Ông dạy cô bằng chính sự mất trí của mình. “Cô không cần nhớ,” ông từng nói, giọng khô khan, “cô chỉ cần biết. Não bộ của cô bị tổn thương, nhưng nó vẫn ở đó. Nó đợi một tín hiệu, một kích thích cực mạnh. Tôi cho cô cú sốc đó.” Và ông đã đúng. Cú sốc ấy chính là tốc độ và căng thẳng mà Sanpei tạo ra.

Tuy nhiên, đằng sau những bước tiến nhỏ ấy là một sự dựng đứng. Càng tiếp cận với Sanpei, càng tiếp xúc với những kiến thức chuyên sâu, Kawauchi càng cảm thấy một sự rối loạn sâu sắc. Những gì cô biết dường như không phải của chính cô. Có những ý tưởng, những cách tiếp cận phẫu thuật quen thuộc đến lạ, hiện lên trong đầu cô như chính cô từng tìm ra, nhưng cô chẳng hề nhớ mình đã từng học chúng. Chúng đến từ một khoảng trống vĩnh cửu trong cuộc đời cô – hai năm bị xóa sổ.

Một hôm, khi cùng Sanpei xem xét một bệnh án phức tạp liên quan đến tổn thương thùy trán, một ý tưởng cứ như được gửi từ một thế giới khác ập tới trong đầu Kawauchi. Cô nói ra, giọng cô vang lên rõ ràng và chắc chắn đến mức cả hai người đều giật mình. Đó là một phương pháp thử nghiệm mới, một cách tiếp cận táo bạo mà cô chắc chắn chưa từng đọc thấy ở đâu trong hai năm “hiện tại” của mình.

Sanpei nhìn cô. Lần đầu tiên, trong ánh mắt x thể hiện của ông, có một tia gì đó không phải sự phê phán hay thất vọng. Đó là sự công nhận, và một nỗi đau mơ hồ. “Cô nhớ ra rồi sao?” – ông hỏi, giọng trầm xuống.

“Tôi… không nhớ,” Kawauchi trả lời, tim đập thình thịch. “Nhưng tôi biết. Tôi biết cách này đúng.”

Đó là khởi đầu của cuộc khám phá. Họ bắt đầu tìm kiếm, lần theo những mảnh ký ức vụn vỡ mà Kawauchi vô tình tạo ra qua những phản ứng “biết” của mình. Dấu vết dẫn họ đến một dự án nghiên cứu thần kinh học tối mật và đầy tranh cãi trước vụ tai nạn của cô. Dấu vết dẫn họ đến những bản ghi chú, những slide bài giảng, những phác thảo phẫu thuật mang chữ ký của… chính Kawauchi Miyabi, ở một vị trí mà bây giờ cô không thể nào đạt được.

Và rồi, mọi thứ dần kéo lại. Cô nhớ ra, không phải theo kiểu dòng chảy tự nhiên, mà như những mảnh ghép được tống lại một cách thô bạo. Trước tai nạn, cô không chỉ là một bác sĩ phẫu thuật thần kinh đầy triển vọng. Cô còn là một nhà nghiên cứu thiên tài, một học trò đắc ý của chính Sanpei Tomoharu trong một dự án liên quan đến những liệu pháp tái tạo thần kinh tiên tiến nhất. Dự án đó, vô cùng nguy hiểm và đạo đức, liên quan đến việc can thiệp trực tiếp vào vùng não quyết định ký ức. Và cô, đầy nhiệt huyết và liều lĩnh, đã trở thành một trong những đối tượng thử nghiệm đầu tiên… của chính dự án của mình.

Tai nạn không phải là một vụ tai nạn đơn thuần. Đó là một hành động cố ý để che giấu thất bại. Và ký ức của cô bị xóa sổ không phải để chữa lành, mà để giấu điều gì đó.

Điều còn dang dở không chỉ là hai năm cuộc đời cô. Đó là bản chất của chính dự án, là tội lỗi đằng sau nó, và là mối quan hệ phức tạp, đầy đau đớn giữa cô và Sanpei. Ông không phải chỉ là một người hướng dẫn kỳ quặc. Ông là người đã cùng cô viết nên chương đáng lẽ ra phải rực rỡ nhất của cuộc đời cô, rồi lại là người phải dùng tất cả sức mạnh của mình để phá hủy nó, để bảo vệ cô khỏi sự thật kinh hoàng mà chính họ đã tạo ra.

Giờ đây, với những mảnh ký ức đang chảy về từ dưới đáy nước, Kawauchi đứng ở ranh giới giữa việc biết mình là ai và việc mình từng là ai. Điều còn dang dở chính là việc lựa chọn: liệu cô có muốn và có đủ can đảm để gõ cửa căn phòng tối trong đầu mình, nơi ẩn giấu bí mật về dự án, về Sanpei, và về chính bản thân kẻ từng dám chơi trò chúa tể với trí nhớ con người không? Hay cô sẽ để mọi thứ tiếp tục dang dở, bám vào sự an toàn của một tuổi trẻ vĩnh viễn không bao giồi hiện?

Và Sanpei, người đã dùng sự lập dị, sự hành khắc như một loại thuốc chích, để kích hoạt lại một phần não bộ đã chết, giờ đây lại phải đối mặt với điều ông đã cố gắng giấu đi: cô gái học trò của ông, dần tỉnh lại, và bắt đầu nhìn thấy bóng ma của chính dự án họ từng gây ra. Cuộc đối thoại giữa thầy và trò, giữa kẻ bị mất trí và kẻ giữ bí mật, mới chỉ thực sự bắt đầu. Điều còn dang dở, dường như, là cả một câu chuyện chưa kết thúc, một vết thương chưa lành, và một sự thật sắp sửa vỡ òa.

Thu gọn...