Đội Thám Tử Cừu: Án Mạng Lúc Nửa Đêm - Phần Mở Rộng
Cuộc sống trên cụm trại của George như một bản hòa điệu đều đều, mỗi đêm đều khép lại bằng cảnh anh ngồi dưới ánh đèn mặt trăng, giữa đàn cừu hiền lành đang nhấp nhô, tiếng rì rào của chúng hòa cùng lời kể của anh. George yêu quý đàn cừu, nhưng ông cũng có một sở thích hơi... ga-ga. Mỗi tối, ông lại lôi ra cuốn tiểu thuyết trinh thám cũ kỹ, đôi mắt sáng rực lên khi bàn về những vụ án ly kỳ, những minh tinh cảnh sát lợi hại. Ông đọc to bằng giọng lão already trầm ấm, tin tưởng rằng những chú cừu bốn chân này chẳng bao giờ thấm thía được những pha đảo điệu tinh vi hay manh mối giấu kín. Đây chỉ là niềm vui của một chăn cừu đơn độc thôi các con, ông thường thở dài, giọng vang lên trong đêm tĩnh mịch. Và đàn cừu, thật ra, chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại, tưởng như ngủ thiếp đi, nhưng lẽ nào chúng thực sự không hiểu?
Một buổi chiều nọ, không khí trên trang trài đột ngột chuyển biến. Án Mạng Lúc Nửa Đêm – vậy là cụ từ ngữ ấy bỗng trở thành hiện thực mà không ai ngờ tới. Một chú cừu con non, bé Phi Phi, đáng yêu nhất đàn, bỗng biến mất mà không một dấu vết. Tiếng kêu be be kinh hoàng vang lên trong đêm, ánh đèn flash loé lên rồi tắt nhanh. George loay hoay, sục sọi khắp chuồng, nhưng không thấy gì. Đàn cừu bị giật nảy mình, những tiếng xì xào lo lắng vang lên không ngớt. Chúng không hiểu được lời của George khi ông than thở về kẻ trộm vô hình, nhưng chúng hiểu nỗi tuyệt vọng của ông, và hơn thế, chúng hiểu sự mất mát đau lòng khi một thành viên trong đàn của chúng biến mất. Một cảm giác phấn khích lạ thường lóe lên giữa nỗi sợ hãi – điều gì đã xảy ra? Ai hoặc cái gì đã mang đi Phi Phi?
Và rồi, trong sự tĩnh lặng đáng sợ của nửa đêm, khi mọi người đều đi ngủ, một cuộc điều tra bí mật bắt đầu. Đội Thám Tử Cừu hình thành từ chính chính những chú cừu quan sát tinh anh nhất, đứng đầu là chú cừu đực trưởng thành mang tên Bảy Sao, với đôi mắt lóe lên vẻ thông minh và quyết đoán lạ thường. Chúng không biết về manh mối hay nghi phạm như trong truyện George hay đọc, nhưng chúng có những giác quan riêng biệt. Chúng bắt đầu bằng việc phỏng vấn những chú cừu khác – dùng mắt chớp chớp, tiếng kêu rên rỉ và sự sờ sờ vỗ về để thuyết phục mọi chú cừu khác kể lại những gì chúng nhìn thấy hoặc nghe thấy trong đêm đó. Chúng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: tiếng gió khe khẽ lạ vị, bóng người loạng choạng, một mùi lạ không phải của chuồng cừu...
Manh mối đầu tiên dẫn chúng đến chỗ chăn cỏ xa nhất của đàn. Ở đó, trên mặt cỏ mềm mại, chúng tìm thấy một vài sợi lông dài, không phải của bất kỳ chú cừu nào trong đàn. Tiếp theo, chúng phát hiện những dấu chân nông nhoài, không phải chân người, nhưng cũng không phải dấu chân của bất sinh vật nào chúng từng biết. Khứu giác nhạy bén nhất trong đội, một chú cừu cái tên Mặt Trời, bỗng dính phải một mùi nồng nặc, của thép và dầu máy, phảng phất nơi mép đường đất ngoài hàng rào. Chúng hiểu ra: nghi phạm không phải sói hay chồn, mà là con người – như George thường gọi những sinh hình hai chân. Nhưng thanh niên nào? Người bạn của George? Người lạ đến thăm hôm trước? Những nghi ngờ giăng mắc như tơ nhện trong đêm.
Đội Thám Tử Cừu làm việc miệt mài, lẩn khuẩn trong bóng tối, dùng sự tinh ý vốn có của loài vật để gỡ nút thắt. Chúng quan sát tâm lý, cách những người chăn cừu khác hành xử – ai tỏ ra quá bình thường, ai tránh né ánh mắt. Chúng thậm chí giám sát từ xa, lẩn vào bụi rậm gần nhà trại mà không ai hay. Chi tiết quan trọng nhất đến từ một bí mật nhỏ: Bảy Sao phát hiện một mảnh rìa vải vụn dính trên hàng rào, mảnh vải có màu xanh ngọc – màu áo khoác của anh chàng hàng xóm trẻ tuổi, Tùng, một người hay đến giúp George nhưng cũng có vài va vã với George về việc phân chia chăn nuôi. Mảnh rìa vải này mang một mùi hơi giống mùi trên đường mà Mặt Trời đã ngửi thấy, lại lẫn một chút mùi thuốc lá mà Tùng thường hút khi buồn bực.
Cú quyết định táo bạo được đưa ra. Một đêm khác, khi cả nhà Tùng ngủ say, Đội Thám Tử Cừu tiến hành bẫy cuối cùng. Chúng hợp tác hoàn hảo: một nhóm gây ầm ĩ nhỏ bên chuồng gia súc của Tùng, thu hút sự chú ý của một chú chó săn. Trong lúc chú chó gâu gắng chạy ra, Bảy Sao và vài thành viên khác lách nhanh vào gác kho của nhà Tùng, nơi chúng tin đồnPhi Phi có thể đang bị giấu. Và đúng vậy, chúng thấy Phi Phi đang co ro trong một chiếc lồng nhỏ, bụng đói lòm. Đáng ngạc nhiên hơn, chúng còn thấy mấy món quà sinh nhật bé xíu – cái hộp gấu bông, viên kẹo vị trái cây – được giấu đi cẩn thận, cùng với một mớ giấy rách có in hình con bọ hung. Tùng đâu? Anh ta đang ngồi trong phòng, vẻ mặt mệt mỏi, tay run rẩy lau nước mắt, lẩm bẩm: Tao chỉ muốn chơi đùa với nó... đùa một chút thôi mà... nó cứ hét... rồi nó trượt chân... té xuống hố... trời ơi... không phải lỗi tao.... Mớ giấy rách đó hóa ra là đơn đặt hàng một món đồ chơi con bọ hung đắt tiền mà Tùng đã mua, nhưng sợ bị George mắng nên mới giấu đi.
Đội Thám Tử Cừu đã chứng minh. Chúng không phải chỉ là những kẻ ăn cỏ thụ động. Chúng đã sử dụng sự đoàn kết, trí nhớ phi thường, quan sát tinh tế, và thậm chí cả sự phán đoán cảm xúc (thấy được sự hối hận và sợ hãi của Tùng) để giải mã Án Mạng Lúc Nửa Đêm. Chúng không chỉ tìm được Phi Phi, mà còn phơi bày sự thật rằng đó không phải là một án mạng có chủ ý giết người, mà là một tai n thương tâm bắt nguồn từ một hành động trẻ con ngu ngốc và sự giấu giếm kinh hoàng.
Khi George nhận được gói tin bí mật từ một chú cừu báo tin (có lẽ qua tiếng kêu đặc biệt hoặc dẫn anh đến nơi), ông đứng sững sờ giữa chuồng cừu ấm áp, nhìn những ánh mắt thông minh, biết ơn và đầy tự hào của đàn cừu. Ông vỗ đầu Bảy Sao, giọng run run: Các con... các con thực sự đã... đọc hiểu những câu chuyện của ông rồi sao? Các con thật sự trở thành... những nhà phá án tài ba! Ánh trăng rọi xuống, soi bóng những thám tử lông xù, và cụm trại trở về với sự bình yên, nhưng một cách lặng lẽ hơn, đầy trân trọng cho trí tuệ phi thường được che giấu dưới bộ lông mềm mại. Đội Thám Tử Cừu đã chọn làm chủ đêm đen.







