Phim Đông Qua Xuân Đến - FHD

Xem phim mới Phim Đông Qua Xuân Đến - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Đông Qua Xuân Đến - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Đông Qua Xuân Đến - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

45 phút/tập

Đang phát: Tập

Tập mới nhất:

Quốc gia: Trung Quốc

Đạo diễn: 郑晓龙

Diễn viên: Cao ZhengLiu Guanlin冯嘉怡宋家腾張奕聰林允王彦霖田雨白宇章若楠

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Ở Bắc Kinh những năm chẵn của thế kỷ trước, quán trọ nhỏ Đông Qua Xuân Đến không chỉ là một chỗ trú chân. Nó như một pháo đài nhỏ, một bến đỗ tạm bợ cho những giấc mơ đang trên đường đi, nơi những mùa đông giá rét có thể được nguôi ngoai bên mẻ lửa, và những mùa xuân lạc lối có thể tìm thấy chút ấm áp. Tên quán như một lời nguyện, một thỏa thuận giữa con người với thời gian: Đông Qua Xuân Đến – đông qua đi, xuân sẽ tới.

Họ đến từ mọi ngóc ngách của đất nước, xách theo vali hư hỏng và trái tim căng đầy. Không khí quanh quán lúc nào cũng hỗn tạp mùi mồ hôi, mì tôm, thuốc lá rẻ tiền và cả mùi mực in từ những bản kịch bản cũ kỹ mà Từ Thắng Lợi vẫn miệt mài sửa. Anh ta, người đàn ông còm nhomm với đôi mắt luôn đỏ vì thức khuya, thường ngồi một mình ở góc cuối, tay run run ghê mực lên trang giấy. Những lần bị biên tập viên từ chối, chữ “không phù hợp” đóng dấu đỏ trên bản thảo như một vết thương, nhưng sáng hôm sau, anh lại ngồi đó, như một cỗ máy cũ kỹ nhưng chưa bao giờ ngừng quay.

Trang Trang, cô gái miền Trung với chất giọng mềm mại, thường tự hỏi sao giấc mơ hát trên sân khấu lớn lại xa vời thế. Ban ngày, cô đi hát ở những quán bar nhỏ, nơa khách chỉ quan tâm đến tiếng động chứ không đến nốt nhạc. Đêm về, cô ngồi trên giường tầng trong phòng trọ chật hẹp, luyện tập một bài ca cổ điển, tiếng hát nhỏ đến mức chỉ có chính mình nghe thấy. Giấc mơ của cô tồn tại trong khoảng lặ giữa những buổi diễn thương mại đầy ồn ào.

Thẩm Nhiễm Nhiễm, với nhan sắc được mệnh danh là “hoa hậu quán trọ”, lại mang trong mắt nỗi băn khoăn lạ lùng. Cô được mời đóng phim, nhưng những vai diễn thường là những cô gái phụ lộn xộn, hoặc những cô gái xinh đẹp nhưng trống rỗng. Cô từ chối nhiều lời mời như thế, giữ cho mình một sự trong trẻo hão huyền, trong khi thời gian cứ thế trôi qua. Có hôm, cô ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đông đúc, tự hỏi liệu có một vai nữ chính nào thực sự xứng đáng với mình, hay chính cô đang đánh mất cơ hội.

Đào Lượng Lượng, anh chàng gầy gò với chiếc kèn saxophone cũ kỹ, có thói quen ra phố vào lúc hoàng hôn. Anh đứng dưới chân cầu vượt, nơi tiếng còi xe hòa với nhạc của anh thành một bản hòa âu đầy bi thương và hy vọng. Có những đứa trẻ con dừng lại, có những người lao động vội vã ném vài xu vào chiếc hộp carton. Tiền kiếm được đủ mua vài chai nước và bánh mì. Nhưng với Lượng Lượng, mỗi nốt nhạc thổi ra là một mảnh vỡ giấc m骨盆 âm nhạc được hàn gắn tạm bợ, đủ để anh quay lại phòng trọ, lau sạch kèn và ngủ với nó như một người bạn.

Quách Tông Bảo, gương mặt phị, thường cười tươi với mọi người. Anh xuất thân từ một gia đình nghệ sĩ dân gian, yêu thơ ca, nhưng hiện thực đè nén. Anh làm đủ thứ: xếp hàng, bán báo, thậm chí là lao công. Tất cả vì khoản tiền lớn để vợ con ở nông thôn chữa bệnh. Trong những giờ phút rảnh rỗi ban đêm, anh viết những đoạn thơ cũ kỹ, đọc một mình, giọng òa vì nghẹn ngào. Nghệ thuật với anh bây giờ không còn là ước mơ, mà là nơi trú ẩn tinh thần duy nhất còn lại.

Tào Dã, họa sĩ, xây dựng một phòng trọ thành xưởng vẽ. Trên tường dán đầy những bản phác thảo kỳ quái, với màu sắc sặc sỡ mà người ta thường lầm tưởng là hỗn loạn. Anh ta vẽ về những cảnh tượng không tưởng, về những cảm xúc trừu tượng. Không ai mua. Không ai hiểu. Anh ta vẫn vẽ, bán vài bức tranh dân gian kiếm tiền trang trải, nhưng trong ánh mắt, lửa vẫn cháy. “Tôi đang vẽ cho người trong tương lai”, anh nói, giọng đầy tự mãn và cô độc.

Cuộc sống trong Đông Qua Xuân Đến là một bản giao hưởng của sự thất bại nhỏ bé và lòng kiên trì đáng sợ. Họ tranh cãi về kịch bản, giúp nhau chỉnh phát âm, chia sẻ chén mì còn dở. Họ là những người lạ trở thành bạn bè, những mảnh đời dở dang khép lại trong chung một khung cảnh. Họ nhìn vào nhau và thấy được phản chiếu của chính mình: những con người đang nỗ lực giữ lửa trong bão tố, dù ngọn lửa ấy nhỏ bé, lung linh, có thể tắt bất cứ lúc nào.

Bước qua cánh cửa năm 2000, bầu không khí đã khác. Có tiếng động cơ internet, những cơn sốt bất động sản, những công ty giải trí mọc lên như nấm. Một số người trong số họ – có kẻ may mắn, có kẻ thông minh, có kẻ chịu thua – đã rời bỏ Đông Qua Xuân Đến, rời bỏ giấc mơ, đi theo một con đường khác, thực tế hơn, an toàn hơn. Trang Trang trở thành ca sĩ trong một đội nhạc pop, hát những bài hát sôi động, đắt show, nhưng đôi khi, trong đêm khuya, cô lại mở một bản nhạc cũ, hát một mình, giọng khàn đặc vì khóc.

Nhưng có những kẻ vẫn ở lại. Từ Thắng Lợi cuối cùng cũng có một kịch bản được sản xuất, bộ phim unsuccessful, nhưng đó là danh dự. Anh vẫn ngồi trong góc quán cũ, nhưng lúc này, trên bàn có thêm một chai rượu nhỏ, tặng cho người bạn cũ. Tào Dã vẫn vẽ, nhưng bây giờ, có một vài sinh viên trẻ thỉnh thoảng đến xưởng nhỏ của anh, mắt sáng lên vì tò mò trước những ý tưởng điên rồ. Họ nói với nhau rằng, họ đã thấy được một thứ gì đó.

Đông Qua Xuân Đến vẫn đứng đó, qua mùa đông khắc nghiệt và mùa xuân ấm áp của một thế kỷ mới. Nó không còn là điểm đến của những giấc mơ nồng nhiệt nhất nữa, mà trở thành một bảo tàng sống động về sự kiên cường. Những câu chuyện về sự thất bại và theo đuổi, về sự từ bỏ và bám víu, đã hòa vào từng bức tường, từng vết nứt trên sàn gỗ.

Và họ hiểu, dù có đi đâu, làm gì, điều quan trọng không phải là đã đạt được ước mơ hay không. Điều quan trọng là, trong một thời điểm nào đó của cuộc đời, họ từng dám ôm lấy nó bằng trái tim không canh cánh, như một con đê chắn bão, ngay giữa thành phố lấp lánh và vô cảm này. Ngọn lửa có thể nhỏ, nhưng nó đã từng cháy. Và Đông Qua Xuân Đến – cái tên ấy, đã trở thành lời thề thầm thì: đông qua đi, xuân sẽ đến. Dù xuân ấy có là của riêng mình hay của người đời, cũng đã có một mùa xuân, một lần, được ấp ủ nơi đây.

Thu gọn...