Dòng Bạch Hà trong những ngày phong tỏa không còn là dòng sông hiền hòa in bóng hai bên bờ liễu rũ. Nó trở thành một thực thể lạnh lẽo, xa cách, như một vết sẹo dài chia cắt thế giới bên này và bên kia của Yang Fan. Căn nhà nhỏ của cô, vốn là nơi trú ẩn, giờ như một cái tổ ấm áp nhưng ngột ngạt, nơi thời gian trôi đi bằng nhịp điệu đều đặn của việc vo gạo, quét nhà và nấu những bữa ăn đạm bạc. Chồng cô, Lý Thành, một người đàn ông trầm lặng với công việc bất động sản ảm đạm trong mùa dịch, trở về nhà như một cái bóng, chỉ còn lại mùi khử khuẩn và sự im lặng nặng trịch.
Sự thay đổi đầu tiên đến từ một âm thanh lạ. Tiếng động cơ xe máy phân khối lớn rú lên gần bờ sông, phá vỡ sự tĩnh mịch như tờ. Rồi cô bắt gặp anh ta: một chàng phục vụ trẻ tuổi ở quán cà phê ven sông, với mái tóc rối bù và nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời xuyên qua tầng mây âm u. Tên anh ta là Kiệt, làm thêm để kiếm sống qua ngày. Những lần đầu tiên chỉ là cái gật đầu chào, ánh mắt thoáng qua nhau trên khoảng sân gạch cũ kỹ. Nhưng rồi, như một phản xạ tự nhiên của kẻ bị giam cầm lâu ngày, Yang Fan bắt đầu tìm đến quán cà phê, lấy cớ mua cà phê mang đi, chỉ để được nhìn thấy nụ cười ấy, nghe giọng nói ấm áp phá tan bầu không khí ngột ngạt trong nhà.
Điều cô không ngờ tới là sự hiện diện của Kiệt đã đánh thức những phần tối tăm, bị kìm nén trong tâm hồn mình. Dục vọng không chỉ là ham muốn thể xác, mà còn là khát khao được sống, được cảm nhận, được là chính mình sau bao năm cam chịu. Những buổi chiều nắng nhạt bên bờ sông, khi Lý Thành còn đang mải mê với những cuộc gọi công việc qua Zoom, cô và Kiệt ngồi trên bãi cỏ, nói với nhau về những điều nhỏ nhặt: về mùi hoa sữa đầu mùa, về tiếng gió thổi qua khe cửa, về những giấc mơ đã chôn vùi. Những cuộc trò chuyện ấy như những sợi dây vô hình, kéo cô ra khỏi vũng lầy của sự tẻ nhạt, và cũng chính là sợi dây buộc chặt cô vào một tội lỗi đang lớn dần.
Đỉnh điểm là một chiều mưa phùn. Lý Thành về sớm, say khướt. Trong cơn say, anh ta vô tình để lộ một chiếc điện thoại cũ, màn hình vỡ, chứa đầy những tin nhắn và hình ảnh mờ ảo với một người phụ nữ. Ánh mắt anh ta khi tỉnh dậy, hoảng loạn và xấu hổ, đã đánh thức một nỗi đau đớn và sự phẫn uất âm ỉ trong Yang Fan. Cô không khóc. Cô chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng Bạch Hà đục ngầu chảy xiết trong mưa, và tự hỏi: phải chăng tất cả chúng ta đều chỉ là những kẻ lữ hành cô độc trên dòng sông đời, tìm kiếm một bến bờ để neo đậu, dù đó có là một ảo ảnh?
Đêm đó, cô gọi cho Kiệt. Giọng nói khàn khàn qua điện thoại như một lời thách thức. Cô biết mình đang lao vào một vũng bùn, nhưng cái cảm giác được sống, dù chỉ là một khoảnh khắc, cũng đáng giá hơn tất cả những ngày tháng dài đằng đẵng vừa qua. Dục Vọng Bên Sông Trắng không chỉ là một mối tình vụng trộm. Nó là câu chuyện về sự thức tỉnh, về việc một người phụ nữ, trong cơn tuyệt vọng và cô đơn, đã tìm thấy một lối thoát bằng chính những bản năng sâu thẳm nhất của mình, và dòng sông kia, chứng kiến tất cả, vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những bí mật và những giấc mơ tan vỡ, rồi cũng sẽ cuốn trôi tất cả vào lòng đại dương mênh mông.







