ĐỪNG BƯỚC VÀO
Họ gọi nó là chuyến đi khám phá bí ẩn – một cái tên hào nhoáng cho năm đứa trẻ chán ngán với những bức tường nhàm chán và những lịch sử được dạy trong trường. Khách sạn Hoàng Hạc Lâu, cái tên như một tiếng thì thầm vang xa, từng là trái tim rực rỡ của thành phố ven sông này, bây giờ chỉ còn là một xác tàu khổng lồ, nhàu nát giữa những lối đi cỏ dại. Tin đồn về nó, về những bí mật được chôn vùi sau lớp bụi đá và rêu phong, cách mời gọi không thể cưỡng lại.
Nhưng không có ai dám bước qua cánh cửa chính, kể cả bọn họ. Cánh cửa gỗ sẫm màu, với những vết gỗ nứt và bản lề gỉ sét, tựa như một cái hàm khép chặt. Thay vào đó, họ lần theo một đường rỉ nước dưới hầm tầng hầm, nơi bức tường đá hoa cương đã bị mưa gió ăn mòn, để tìm một cửa sổ vỡ tanh tành phía sau hàng cây cổ thụ. Đừng Bước Vào – đó là lời cảnh báo duy nhất họ tìm thấy, khắc via một tấm bảng gỗ mục nát, những chữ xám xịt gần như không còn đọc được, nhưng ý nghĩa thì vang lên trong mỗi người một cách rõ rệt. Một sự rùng mình không phải vì lạnh, mà vì thứ gì đó trong không khí, căng thẳng và đầy báo hiệu.
Bên trong, thế giới ngưng đọng. Họ di chuyển qua phòng khách rộng với những chiếc ghế bọc nhung rách nát, phủ bám một lớp bóng nhờn. Từng đống hồ sơ, sổ sách cũ kỹ bị ẩm mốc chất đống như núi nhỏ. Âm thanh duy nhất là tiếng bước chân của bản thân và tiếng thở dài của ngôi nhà. Rồi, nó xuất hiện. Không phải một sự xuất hiện ầm ầm, mà là một sự hiện diện. Một bóng dáng khá cao, mảnh mai, lướt qua ngưỡng cửa của phòng ăn, chỉ trong một nháy mắt. Nó không có hình thù rõ ràng, như một vết nhơ mờ, một sự gián đoạn trong dòng chảy của ánh sáng, để lại sau lưng một mùi hương khó tả – như của kim loại cũ kỹ và... mật ong úa tàn. Tim thằng cuối cùng, thằng Ba, đập thình thịch. Nó không phải thú vật. Đó là thứ gì đó khác. Thứ mà người ta không dám đặt tên.
Chưa kịp hoàn hồn, một tiếng động lạo xạo vang lên từ cầu thang chính. Không phải họ. Một nhóm người xuất hiện, vũ trang đầy đủ, ánh đèn pin lạnh lẽo xoay quanh, tìm kiếm với sự điềm tĩnh và sắc bén của những kẻ săn mồi. Họ nói về mật mã và chìa khóa vàng với một vẻ mặt đầy hiểu biết. Đó là nhóm thành ving Hội Lam Hồng – một tổ chức săn tìm di vật với danh tiếng đen tối. Họ cũng bị thu hút bởi truyền thuyết về kho báu bí mật được chôn dưới nền móng của Hoàng Hạc Lâu, kho báu mà theo tin đồn, không chỉ là vàng bạc, mà còn là một thứ sức mạnh cổ xưa đã khiến ngôi nhà này phát điên trong hơn trăm năm.
Hai nhóm, mỗi nhóm với một mục đích khác nhau – bọn trẻ muốn chứng minh sự tồn tại của điều bí ẩn, còn Hội Lam Hồng muốn chiếm đoạt nó – đứng đối mặt giữa không gian hoang tàn. Không khí căng thẳng như dây đàn. Và rồi, thứ đó lại xuất hiện. Lần này, nó không chỉ là một cái bóng. Nó phát ra một âm thanh, một thứ gì đó giữa tiếng rít của gió qua khe cửa và tiếng thở dài của gỗ mục. Một lời thì thầm không ngôn ngữ, nhưng lại gợi lên một hình ảnh chung chung: NGUY HIỂM. ĐỪNG TÌM. ĐỪNG BƯỚC VÀO.
Sự hiện diện kỳ lạ đó, cùng với lời cảnh báo của bản gỗ, như một sự phản kháng trực tiếp. Nó không phải thứ được giữ kín. Nó là thứ đang canh giữ. Kho báu, và mọi cái chết do nó mang lại, đã đánh thức một thứ sức mạnh còn nguyên vẹn hơn, và nó không dành cho kẻ xâm lược. Dù là những đứa trẻ tò mò hay những kẻ tham lam đều có chung một kết cục: trở thành những vị khách không mời trong căn nhà này. Lời cảnh báo đó, thực chất, là một mệnh lệnh cuối cùng từ chính nơi đây. Một lời nhắc nhở rằng có những bí mật nên mãi là bí mật. Đừng Bước Vào – không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một quy tắc sinh tồn duy nhất mà Hoàng Hạc Lâu chưa từng thay đổi.





