Roland không chỉ đơn thuần là một hoàng tử ăn chơi vô dụng trong lịch sử của Vương quốc Graycastle. Sâu thẳm trong ký ức của anh – vẫn còn nguyên vẹn từ một đời người làm kỹ sư trên Trái Đất – là nỗi ám ảnh về một thế giới bị bỏ lại sau bởi công nghệ. Thế giới này, với ma thuật tồn tại thật sự, lại chính là phần thưởng và thử thách lớn nhất. Anh nhìn thấy rằng phép thuật không phải là thứ để thiêng liêng hóa hay săn chóc, mà là một loại “năng lượng” có thể được hệ thống hóa, một “nguyên lý tự nhiên” mà khoa học hiện đại từng theo đuổi.
Sự giải cứu Anna, cô gùng phù thủy bị thành kiến của cả một vùng đất dựng lên, không phải là hành động phóng khoáng nhất thời. Đó là bước đệm đầu tiên cho một cuộc cách mạng mà Roland thầm định tên cho nó: Fangkai Nage Nuwu – một cụm từ cổ xưa, ý chỉ “Đứt khóa, mở kho”, mà anh vô tình nghe được từ vài trang giấy vàng của Đế chế Phù thủy đã chìm ngụp. Nó trở thành khẩu hiệu, tư tưởng chỉ đạo cho mọi hành động của anh: phá vỡ những xiềng xích cũ kỹ (kiến thức lỗi thời, định kiến, hệ thống lỗi thời), để mở ra kho tàng tri thức mới (công nghệ ma thuật) cho cả một xã hội.
Nơi anh trở về – Border Town – không chỉ là một thị trấn biên cương heo hút. Nó là một phòng thí nghiệm sống. Anna, với tư cách là “Kỹ sư Trưởng” đầu tiên, cùng một nhóm phù thủy nhỏ được tuyển chọn kỹ lưỡng (vượt qua nỗi sợ hãi của chính họ, vì lần đầu tiên ai đó nhìn họ bằng ánh mắt của một đồng nghiệp, không phải của kẻ săn bắt) bắt đầu thí nghiệm. Họ không niệm chú trừu tượng; họ phân tích. Một quả cầu lửa của phù thủy lửa không chỉ là “lửa”, mà là năng lượng nhiệt được kiểm soát, có thể dùng để đun nước, nung kim loại, thay thế lò luyện than. Bản chất “lấp lánh” của sợi tóc người cá không chỉ là trang sức, mà là chất dẫn điện và lưu trữ năng lượng tối ưu. Mỗi phép thuật trở thành một “dữ liệu”, một “vật liệu” cần được tối ưu.
Và Roland mang đến thứ duy nhất còn thiếu: tư duy hệ thống và quản lý. Anh thiết kế dây chuyền sản xuất phiên bản đầu tiên: một xưởng đúc súng trường nơi phù thủy đất (chuyên tinh luyện kim loại) cung cấp khung, phù thủy lửa (kiểm soát nhiệt độ) gia công, phù thủy nước (kiểm soát áp suất và làm mát) đóng gói. Anh áp dụng mô hình công ty cổ phần đầu tiên, chia cổ phần cho những người lao động xuất sắc – kể cả phù thủy – biến họ từ “thuộc hạ” thành “cổ đông”. Anh xây dựng trường học, không chỉ dạy đọc viết, mà còn dạy toán học, cơ bản về vật lý (dưới góc nhìn thế giới này), và “kỹ thuật phép thuật ứng dụng”.
Fangkai Nage Nuwu trở thành một phong trào. Nó không phải lời kêu gọi bạo lực, mà là lời tuyên bố về một tương lai mới. Nó truyền đi qua những quyển sách giáo khoa đầu tiên do Roland và Anna biên soạn, qua những bài thuyết trình công khai của các phù thủy đã được đào tạo, qua chính những sản phẩm – chiếc máy bơm nước thổi phồng, khung xe trượt khỏe hơn, khẩu súng trường Accuracy-1 – mà bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy và sờ được.
Tất nhiên, sự nổi lên của Border Town và sự hợp pháp hóa phù thủy như một lực lượng lao động tạo ra tiếng sấm. Các đại gia tộc lỗi thời nhìn thấy trong đó mối đe dọa trực tiếp đến quyền lực của họ – quyền lực xây dựng trên kiểm soát nông nghiệp, binh lính, và trên chính nỗi sợ hãi của dân chúng đối với “kẻ dị chủng”. Các hoàng tử, công chúa khác nhìn thấy một quốc gia được xây dựng bằng một công nghệ “phù thủy” mà họ không kiểm soát được, và một lòng trung thành của dân chúng hướng về Roland vì lợi ích thiết thực hơn là danh hiệu quý tộc.
Roland không chiến đấu bằng kiếm gươm thuần túy. Ông chiến đấu bằng kinh tế và ý tưởng. Ông biến Border Town thành một pháo đài không thể chiếm bằng vũ lực thuần túy vì nó có nguồn cung lương thực dồi dào, vũ khí tối tân, và một dân chúng đoàn kết vì hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp thực tế. Những trận chiến xảy ra, nhưng thường là Roland dùng lợi thế công nghệ (lựu đạn phép thuật, pháo binh ma thuật) để ép đối phương thương lượng, thay vì tiêu diệt hoàn toàn. Ông tìm kiếm đồng minh trong những gia tộc buôn bán, những vùng đất bị áp bức, và cả trong lòng người dân bình thường.
Khi lãnh thổ mở rộng, từ Border Town đến các thành bang phía Tây, rồi chiếm lĩnh cả vương quốc Graycastle, Fangkai Nage Nuwu trở thành chân lý tối thượng của chế độ mới. Xã hội chung sống hòa bình giữa phù thủy và người thường không phải là một giấc mơ lý tưởng suông. Nó được xây dựng từng bước: Luật pháp bảo vệ quyền lợi phù thủy, Hệ thống đào tạo công bằng, và trên hết, sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế. Mọi người – phù thủy hay không – cùng làm việc trong các nhà máy, cùng được hưởng lợi từ những sản phẩm được sáng tạo ra từ sự kết hợp ấy.
Cuối cùng, khi những bí mật về tộc Ác quỷ (dường như là chủng tộc cổ xưa sở hữu tri thức sâu về bản chất năng lượng thế giới) và Đế chế Phù thủy (một đế chế vĩ đại rơi xuống vì… có lẽ cũng vì không áp dụng được tư duy Fangkai Nage Nuwu?) dần hé lộ, Roland mới thực sự hiểu. Họ không chỉ là kẻ thù hay những gì còn sót lại. Họ là bài học. Đế chế Phù thủy có lẽ đã nắm giữ “năng lượng” (ma thuật) nhưng đóng cửa tri thức, biến nó thành bí mật dành cho giới quý tộc. Tộc Ác quỷ có lẽ đã tìm đến một loại năng lượng khác, nhưng cũng theo khuôn mẫu cũ – sử dụng sức mạnh để thống trị, áp bức.
Cuộc hành trình của Roland, từ kỹ sư hiện đại đến hoàng tử Roland, rồi thành “Tổng thống/Đại đế” của một thế giới mới, chính là hành trình áp dụng tư tưởng Fangkai Nage Nuwu trong toàn bộ. Mở khóa tri thức, mở khóa tư duy, và từ đó mở khóa cho xã hội. Anh không tạo ra một vương quốc của phép thuật, mà tạo ra một xã hội của tri thức ứng dụng. Và trong đó, ma thuật chỉ là công cụ, còn con người – với sự hợp tác, sáng tạo và lòng dũng cảm đi ngược dòng – mới là động lực thực sự.







