Mới tuần trước thôi, Briar và Bramble vẫn còn vỗ ngực xưng tên rằng thảm họa thu nhỏ ở phần một đã hoàn toàn lùi xa. Hai chú gấu đã dành ba ngày liền dọn dẹp đống đổ nát do cái máy thu nhỏ cũ để lại, Bramble còn nướng hẳn một mẻ bánh mật để ăn mừng, dặn chắc nịch rằng từ nay sẽ không bao giờ để cái máy chết tiệt đó dính một vết xước nào.
Ấy vậy mà tai họa ập đến vào cái buổi sáng đẹp trời, khi Bramble vừa mới mang cái máy thu nhỏ đi cất vào nhà kho, vấp phải sợi dây thừng cũ cậu để quên từ hôm trước, ngã đè lên cái bàn điều khiển. Cả hai chú gấu chưa kịp thốt ra nửa câu phàn nàn thì luồng sóng xanh lè lại quét qua người, và khi mở mắt ra, cả thế giới xung quanh đã phình to gấp trăm lần. Cú bất ngờ này chính là cái mở đầu hoàn hảo – theo cách tệ nhất có thể – cho Gấu Boonie: Biệt Đội Thu Nhỏ (Phần 2). Họ thậm chí chẳng kịp mang theo một lọ mật nhỏ, chẳng kịp báo cho bầy ong hàng xóm biết mình đã thu nhỏ lại.
Lần quay lại thế giới tí hon này khắc nghiệt hơn gấp ngàn lần lần trước. Lần này không còn những cạm bẫy xập xình do ông khoa học già chế tạo nữa, thứ đe dọa họ là cả những thứ quen thuộc nhất trong sân sau nhà: hạt cỏ nhọn như gai sắt, giọt sương đọng trên lá to bằng cả người Briar, đàn kiến lửa đỏ rực đi thành hàng dài có thể gắp cả hai chú gấu lên như gắp một hạt đậu. Cái ao nhỏ họ vẫn hay tắm mát giờ đây là biển cả mênh mông, một cơn sóng nhỏ cũng đủ cuốn trôi cả hai, còn chú bọ rùa to bằng một con mèo vờn quanh họ như thể đang tìm đồ chơi. Kể cả con mèo nhà hàng xóm vốn hay nằm ỳ trên hàng rào giờ đây cũng trông như một con hổ khổng lồ, móng vuốt sắc lẹm chỉ cần gạt nhẹ cũng đủ làm gãy cành cây họ đang đứng.
Tồi tệ nhất là cái hạn chót không thể thay đổi: nếu không kịp quay lại nhà kho, đảo ngược quá trình thu nhỏ trước khi mặt trời lặn sau hàng cây thông, năng lượng cuối cùng trong lõi máy thu nhỏ sẽ biến mất hoàn toàn. Từ đó trở đi, Briar và Bramble sẽ mãi mãi kẹt trong hình hài bé tí tẹo này, phải sống dưới tán nấm, lánh xa móng vuốt của những con mèo hoang to bằng ngôi nhà, và chẳng bao giờ được ăn một miếng bánh mật nguyên vẹn nữa. Bramble đã khóc nức nở khi nhớ ra cái hũ mật to bằng cả người mình vẫn để trên bàn ăn, còn Briar đẩy gọng kính nứt vỡ lên mũi, cố gắng tìm đường qua rừng cỏ để về kịp nhà kho trước khi bóng tối buông xuống.







