Gia đình Heck (Phần 5)
Cuộc sống Frankie Heck ở Orson, Indiana, giống như một lò vi sóng luôn bật công suất cao nhất – nảy lửa hỗn độn nhưng đành phải chấp nhận. Mỗi sáng thức dậy, cô lại tự nhủ mình không chỉ là Frankie Heck, mà là một chiến binh siêu hạng khuất mặt trong bộ đồ ngủ vải sờn, đối mặt với cuộc chiến có tên là Gia đình. Bữa đầu tiên往往是 tiếng hét từ phòng Axl: MÁ ƠI, CÁI ÁO SƠ MI NÀY MÙA HÈ MÙA ĐÔNG GIỮA KHOẢNG NÀO CHỨ? kế theo là tiếng Sue cười rúc rích bí ẩn về một cuộc thi vận động bộ lạc nào đó mà cô chưa từng nghe tên, và cuối cùng là Brick ngồi trong bếp, lẩm bẩm trong khi nhặt từng hạt socola rơi ra từ bao bì bị rách, tập trung như một nhà nghiên cứu vi sinh vật đang cứu một giống loài đang tuyệt chủng. Frankie chỉ kịp nhấp một ngụm cà phê nguội ngắt và lẩm bẩm: Hôm nay sẽ ổn thôi, Frankie. Chắc chắn sẽ. Nhưng ổn trong từ điển gia đình Heck thường có nghĩa là chưa xém cả nhà thiêu cháy đến tầng ba.
Tại trường nơi Frankie bán xe cũ, mỗi ngày là một màn đối thoại kịch tính với khách hàng. Ông Darrin giàu có đến đòi đổi chiếc SUV sang sedan vì muốn nhẹ nhàng hơn như con gái mình, sau đó đôi mắt ông sáng rực khi biết phanh còn hoạt động, khiến Frankie phải giả vờ vui mừng như vừa trúng số. Quán cà phê Món Địa Phương là nơi nghỉ chân, nhưng chỗ ngồi ưa thích của cô luôn bị Sue chiếm đóng với cả lũ bạn hùng hồn đang bàn kế hoạch giải cứu thế giới bằng áo thun tái chế. Mỗi lần Frankie lén mượn chiếc bàn nhỏ để thở, Sue lại chạy tới reo: Má ơi! Chúng tôi vừa nghĩ ra tên nhóm mới: 'Những Chiếc Váy Xanh Xanh!'—do má giúp đặt cho đi má! Frankie chỉ gật gù, nụ cười mệt mỏi trên môi gượng gạo.
Ở nhà, Mike – người chồng trầm lặng như bức tường ngăn nước – là điểm tựa duy nhất đáng tin cậy. Anh không nói nhiều, nhưng khi Frankie phát điên vì Brick mất tích tìm con kiến kỳ lân, anh chỉ im lặng nhét vào tay cô một lon bia lạnh và nhẹ nhàng nói: Hôm nay là thứ Sáu đúng không? Có nghĩa là giặt đồ đống thành ngọn núi Everest. Frankie nhìn chồng, lòng nhẹ bẫng. Tình yêu của họ không phải những lời hoa mỹ, mà là sự đồng cảm chết lặng khi cùng ngụp rửa trong bồn tắc nước đúng giờ ăn tối.
Orson, thị trấn nhỏ bám víu bên dòng Indiana lạnh giá, tự nó là một thử thách. Mùa đông, đường trơn trượt như băng trượt, mỗi lần Frankie lái xe đi làm là như thể đang diễn cảnh hành động trong phim. Mùa hè, nhiệt độ ấm hơn khiến người dân ùn ùn ra công viên, nhưng với Frankie, đó chỉ là chỗ con trai lớn Axl biến mất vào đám bạn, con gái trung Sue rủ rê tham gia các hoạt động ngớ ngẩn, và Brick thì lặng lẽ sưu tầm loại kẹo cao su dán nhãn độc nhất vô nhị. Cả gia đình thành một khối hỗn độn, nhưng Frankie đã học được cách tồn tại: như chiếc áo len cũ – hơi chật, có sờn vài mối, nhưng vẫn ấm áp đủ để chịu đựng những đêm đông dài.
Cuối ngày, khi cả nhà đã ngủ (hoặc giả vờ), Frankie ngồi bên cửa sổ lặng lẽ nhìn vỉa hè Orson. Cô thở dài, rồi lại bật cười. Gia đình Heck là mớ bừa bộn không thể đỡ, nhưng cũng là thứ tình yêu không thể đổi lấy. Và Frankie Heck biết rằng, dù có nhiều rắc rối đến đâu, ngày mai cô sẽ lại thức dậy – như một chiến binh tiềm ẩn, với đôi mỏi nhừ và trái tim chai lì, sẵn sàng chiến đấu tiếp trong cuộc sống thường nhật đầy nghiệt ngã nhưng kỳ diệu này. Vì đây, chính là cuộc sống của cô. Thật lố bịch mà đúng nghĩa.







