Một chiếc xe vang lên tiếng động cơ cũ kỹ, xác xơ, dừng lại trước cổng biệt thự. Koo Myung đang ở ban công, tay cầm tách trà chưa kịp đưa lên miệng. Ông thấy vợ mình, người phụ nữ xinh đẹp và lịch lãm thuở nào, lặng lẽ bước tới. Tay bà cầm xô nước, cốc, khăn lau. Không một lời giải thích, bà bắt đầu chùi rửa phần xe dính đầy bùn và… một thứ đỏ sẫm, khô cằn, bám chắc vào gầm, vào vành bánh.
Máu. Một mùi tanh nhẹ phảng phất trong không khí tối dần.
Koo Myung không kêu lên. Ông không hỏi. Cơ thể ông cứng đờ, tách trà để riêng một bên. Trong ánh mắt vợ, ông không thấy sự hoảng loạn, chỉ thấy một khoảng trống lạnh lẽo, một quyết tâm điên cuồng được che giấu dưới lớp mạng nhện tế nhị của thói quen gia đình. Cái nhìn ấy, nó đánh tan mọi nghi vấn. Ông hiểu ngay rằng, từ giây phút định mệnh ấy, kẻ duy nhất còn giữ được sự tỉnh táo trong biển tối đang kéo đến chính là ông. Và ông cũng hiểu, ông sẽ lựa chọn cùng chìm xuống với họ.
Chuỗi dối trá bắt đầu được dệt nên từ những sợi tơ vô hình nhưng bền chắc. Nó là cuộc điện thoại cần thiết với người cộng sự lâu năm, thay đổi lịch trình tối hôm đó. Là báo cáo cảnh sát được gửi đi với những từ ngữ nhỏ giọt, tập trung vào tai nạn giao thông thương tâm ở một khu vực khác xa. Là những câu hỏi của phóng viên bị chuyển hướng nhẹ nhàng, bởi một niềm tin chắc chắn vào sự trong sạch của gia đình mà bất cứ ai cũng phải nể. Họ xây một pháo đài bằng những lời nói có sẵn đối chiếu, những chứng cứ được tái cấu trúc, và một khoảng trống về thời gian cực kỳ nguy hiểm được lấp bằng những nụ cười đoan chính và những bữa tiệc từ thiện đúng giờ.
Nhưng sự thật – chiếc xe và những vệt máu kia – là một quả bom hẹn giờ cắm ngay giữa nhà bếp, nơi mỗi bữa cơm tối đều có tiếng cười và câu chuyện về chính trị, về tương lai của con trai họ. Koo Myung nhìn con trai mình, cậu bé trước đây thông minh, ham vui, giờ đây đeo đuổi một sự nghiệp chính trị lấp lánh như mây trên trời. Đôi mắt cậu bỗng nhiên sâu thẳm, giấu đi một cái gì đó rất cũ, rất sõi. Không ai dám nhìn thẳng vào ai. Sự im lặng trở thành món ăn chính, được nêm nếm bằng những lời chúc sức khỏe, những câu hỏi xã giao về thời tiết.
Gia đình Koo giờ đây không còn là một tổ ấm. Nó là một liên minh tội ác, gắn bó không phải bởi tình yêu thương mà bởi một mối đe dọa chung – mối đe dọa từ chính cái xác của kẻ nạn nhân, cái xác đã được chôn vùi dưới lớp đất tư liệu bị hủy và những lời khai tùy ý. Mỗi người trong nhà, ngay cả người đầy tớ lớn tuổi nhất, cũng hiểu mình đang giữ một mảnh của bức tranh kinh hoàng ấy. Và họ biết rằng, chỉ cần một sợi tơ dối trá nào đó bị kéo, cả lâu đài cứng chắc này sẽ sụp đổ, vùi lấp cả những danh vọng, quyền lực và cả linh hồn của chính mình. Họ đã chọn bảo vệ một phạm nhân, và từ đó, tất cả đều trở thành tòng phạm trong chính ngôi nhà của mình. Chuỗi dối trá ấy không chỉ để bảo vệ con trai, mà còn để bảo vệ chính sự tồn vong của một Gia Đình Tội Ác.







