Cuộc phiêu lưu trừng phạt đầy rẫy nguy hiểm: Lòng tham của cha và sự bất đắc dĩ của con
Dòng gió lạnh cắt ngang làn da, lùa cắt rít trên đỉnh Trường Bạch như đang thách thức những sinh linh dám tiến đến ngự trị nơi đây. Bầu trời xám xịt, mây đen cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một cơn đại hồng thủy sắp giáng xuống. Gia đình anh Dũng, với niềm háo hức trẻ trung ngút trời, đã từng tưởng nghĩ đến ngày này là ngày trọn vẹn - ngày cuối cùng của chuyến trekking kỳ thú lên đỉnh Trường Bạch.
Bên cạnh anh Dũng, em bé Minh, con trai út 8 tuổi, gương hiền hòa bỗng trở nên lo sợ khi cơn gió lạnh buffeted quanh sân. Bố 頑强 nhìn sang, mỉm cười an ủi: Cả nhà khỏe mạnh và hạnh phúc, thì điều gì cũng vượt qua được. Câu nói ấy mang theo niềm tin, nhưng anh Dũng giật mình nhìn lên thấy mây đen như mực, khiến lòng bỗng cold down.
Bố ơi, con sợ!, Minh kecil ngã vào vòng tay cha, giọng run sợ.
Nhịnh nhanh, anh Dũng cố gắng giữ vững màu mặt, C tenang, con. Đến bên cây khô kia, bố sẽ bảo Mama đstrecke bạt dựng trại ngay.
Dưới chân, lối đi trở nên trơn trượt bởi những tảng đá trơn láng, và cơn mưa bắt đầu lác đác rơi. Anh Dũng với Mama, người mẹ đầy lực lượng, dốc sức nhấc Minh đỡerman lên hòn đá lớn vách núi. Biết定时パパんだ优小学生 bằng tiếng nói dịu dàng riêng của mẹ, Minh bỗng yên tâm hơn.
Nhưng giây phút nhẹ nhõm ấy bị cắt đứt, một tiếng sấm vang dội, chỉ một nốt đen xuất hiện trên脸颊 của Minh, một cơn sét xuyên qua không trung đánh trúng hòn đá giằng trụ. Bỗng nhiên, Minh bị dạt xuống trước con tàu đất sét.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ. Anh Dũng suýt nữa thản nhiên bị nhung lôi xuống núi, trong khi Mama gào khóc, “Minh nó đi đâu rồi! Minh!”. Anh Dũng nhấc chân nỗ lực leo xuống trèo xuống vực sâu, vớ được chiếc dây thừng cuối cùng của anh em anh. “Minh, Minh ơi!”, anh reo rắc, tiếng gọi tronggang vọng lại giữa tiếng mưa gió.
Đá bouldder lửng lơ, dòng nước điên cuồng 冲来冲去. Anh Dũng lảm lẩm, ánh mắt đỏ ngầu pha lẫn tuyệt vọng. Anh nhìn xuống vực sâu, phía bên kia, Minh vũng lầy nức nở khóc. Mưa gió càng tăng cường, tiếng sấm như ầm ầm thách thức.
Anh Dũng biết mình phải hành động. Không gian currentDate, ngày tháng giới hạn của cuộc sống. Anh Dũng buộc dây thừng, cố gắng thêm sức lực vào người, dùng cột chân giữa, bò dọc theo mặt vách đá, hít vào lấy thêm hơi, rồi hướng mắt về phía Minh.
Minh, con cố lên. Bố cáp tinh thần ngay đây, anh Dũng hét lên.
“Bố ơi! Bố ơi!”. Minh giơ tay yếu ớt, miệng lẩm bẩm. Những giọt nước mắt vẫn chảy dài trên gò má, gương mặt bé con trở nên trắng bợt trong ánh sáng mờ đục của cơn bão.
Anh Dũng nhìn Minh, tim anh gần như ngừng đập, nhưng sự bực bội của ý chí vẫn cháy nồng. Anh Dũng cố gắng hết sức, leo lên phía trên, rồi dùng dây cước thả xuống cho Minh. Tiếng cười của Minh như một mũi tên xuyên thủng tim anh, tiêm vào anh ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt.
Bão bùng lên dữ dội, nhưng anh Dũng không lùi bước. Anh Dũng chứa đựng tất cả mong ước vào sợi dây thừng mỏng manh, bước từng bước một, vừa leo vừa kéo, đưa con trai mình lên khỏi vực sâu.
Sau bao giờ, cuối cùng Minh cũng được đưa lên đứng vững vàng bên cạnh với dukungan của cha. Cả hai ôm chặt nhau siết chặt, tiếng rên rỉ, tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng cười hả hê hòa quyện trong cơn mưa giông. Cả hai nhìn nhau, đôi mắt đầy xúc động, ân tình, và chao đảo trong sự sống lại của chính miếng ruột.
Và cuối cùng, trời ngừng mưa.







