Giải Cứu Tôi (Phần 3) không mang lại cho khán giả những pha cứu hộ mãn nhãn, rực rỡ ánh đèn như những phim hành động lửa cháy thông thường. Thay vào đó, nó đào sâu vào những góc tối nhất của tâm lý những người lính cứu hỏa từng trực tiếp đối mặt với thảm kịch 11/9, mà nặng nề nhất chính là những hệ lụy kéo dài suốt hai thập kỷ sau đó. Hậu quả của sự kiện ấy để lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc cho hầu hết nhân viên thuộc Sở Cứu hỏa Thành phố New York (FDNY), nhưng chẳng ai phải chịu đựng nhiều hơn Tommy Gavin – gã lính cứu hỏa gai góc, cộc cằn, hay cười nhạo tất cả nhưng bên trong lại mủn nát từng mảnh.
Giờ đây Tommy đang ở giai đoạn rạn nứt đỉnh điểm với vợ Janet. Sau bao năm chịu đựng những cơn say xỉn vô tri, những đêm Tommy không về nhà mà lê la ở quán bar vùng Queens, những lúc anh trút giận vô cớ lên đầu vợ con, Janet đã quyết định dắt theo ba đứa con nhỏ – cô con gái lớn Colleen đang ở tuổi nổi loạn, bé Katy hiền lành hay ốm đau và cậu út TJ ngây ngô thích nghịch đồ chơi cứu hỏa – dọn ra khỏi căn hộ chung. Tommy giờ đây sống một mình trong căn hộ bừa bộn, áo quần vứt khắp nơi, chai rượu whiskey giá rẻ xếp hàng dài trên bàn ăn, giữa hai luồng cảm xúc giằng xé không dứt: một bên là nỗi đau tột độ, rỗng tuếch khi mỗi sáng thức dậy không còn nghe thấy tiếng con trẻ chạy đùa, một bên là sự giận dữ vô lý hướng về chính bản thân, vì anh biết rõ mình chính là kẻ đẩy mái ấm của mình tan vỡ.
Cơn ác mộng đeo bám Tommy không chỉ là sự cô độc trong căn hộ trống. Mỗi đêm nhắm mắt, anh lại thấy những đồng đội từng hy sinh trong đống đổ nát của Trung tâm Thương mại Thế giới hiện về, ám ảnh nhất là người anh họ Jimmy Keefe. Jimmy không chỉ là anh em họ, mà còn là bạn thân từ thuở nhỏ, là người đã cùng Tommy gia nhập FDNY, cùng trải qua những ca trực mệt nhoài giữa khói lửa. Ngày 11/9, Jimmy đã gửi cho Tommy những bức thư tuyệt mệnh, kể lại mình đã chọn ở lại tòa tháp để cứu thêm người, và gửi gắm gia đình cho Tommy. Giờ đây Jimmy hiện về trong những cơn say của Tommy: khi thì ngồi cạnh anh nhấm nháp rượu, trêu chọc anh về vụ ly thân, khi thì đứng ở góc phòng, trách móc anh không chăm sóc tốt cho vợ con Jimmy, khi thì hét lên giữa tiếng còi báo cháy, nhắc nhở anh về lời hứa sẽ sống xứng đáng với những người đã ngã xuống. Có đêm Tommy say mèm nằm lăn dưới sàn, đấm đá vào không khí, hét lên tên Jimmy như thể người bạn ấy vẫn còn đứng đó, đợi anh cùng mặc đồ bảo hộ đi ca trực.
Ở trạm cứu hỏa số 62, Tommy không đơn độc, nhưng cũng chẳng dễ dàng gì khi phải đối mặt với những đồng đội kỳ cựu lẫn lính mới tinh. Trung úy Lou Shea – người đàn ông trầm ổn, lưng cong vì sức khỏe, luôn là chỗ dựa tinh thần cho cả đội, dù bản thân Lou cũng đang vùng vẫy với nỗi đau mất vợ trong vụ 11/9, giờ đây phải thường xuyên che giấu những cơn say của Tommy trước cấp trên. Franco Rivera – chàng lính cứu hỏa gốc Puerto Rico có nụ cười cay đắng, vừa trải qua cuộc ly hôn tốn kém khiến anh suýt mất luôn căn hộ, luôn dùng những câu đùa dung tục để che đậy nỗi buồn, nhưng lại là người đầu tiên đỡ Tommy mỗi khi anh ngã lăn quay ở sân trạm. Sean Garrity – gã kỹ thuật viên cứu hộ có thói quen nói quá nhiều, thích khoe khoang những màn tán gái thất bại, nhưng chưa bao giờ bỏ rơi Tommy khi anh cần người tâm sự. Còn Mike Lombardi – lính mới non nớt, hai mươi tuổi đôi mươi, luôn ngưỡng mộ Tommy như một huyền thoại của FDNY, từng lời Tommy nói đều được cậu ghi nhớ, nhưng cậu chưa hiểu hết những vết sẹo tâm lý, những cơn nghiện ngập mà huyền thoại ấy đang mang trên lưng.
Cuộc chiến với cơn nghiện rượu và ma túy của Tommy ở mùa này càng trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Anh không chỉ uống rượu để quên đi hình ảnh những đồng đội chết cháy, mà còn dùng cả cocaine, những viên thuốc an thần đủ loại để chặn đứng những cơn ác mộng khi ngủ. Có lần trong ca trực chữa cháy chung cư, Tommy tay run rẩy không cầm nổi vòi nước cứu hỏa, suýt để ngọn lửa bùng phát mạnh hơn, Lou phải lập tức đứng ra nhận lỗi thay, nhưng cá nhân Tommy thì biết: mình đang dần tuột dốc, đang đánh mất chính con người mình. Điều duy nhất giữ anh không lao xuống vực sâu của sự hủy hoại là cái danh dự cốt lõi nhất: một người lính cứu hỏa thực thụ của New York. Anh từng nói với Lombardi, giọng lè nhè vì rượu, mắt đỏ ngầu: Mày có thể lấy hết tiền trong tài khoản của tao, có thể đốt hết quần áo, đập nát hết đồ đạc trong nhà tao, nhưng mày không bao giờ được gọi tao là kẻ thất bại. Tao là lính cứu hỏa FDNY, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi, dù tao có say, có dùng thuốc, có mất hết gia đình. Và chính niềm kiêu hãnh ấy, đau đớn và vỡ vụn, là thứ giữ Tommy bám trụ, dù mỗi bước đi của anh đều dẫm lên chính những vết sẹo của mình.







