Ở tập mới nhất của Giải Cứu Tôi (Phần 6), những hệ lụy từ chuỗi hành vi cẩu thả, coi thường quy định của Tommy không còn là những con số khô khan trên giấy tờ nữa, mà nó thấm đẫm vào từng góc nhỏ của đời sống những người xung quanh anh.
Gia đình Tommy là người chịu đòn nặng nhất. Bố anh vừa mới nghỉ hưu sau 30 năm làm thợ mộc, dự định cả đời gom góp để sửa cái nhà cấp 4 ở quận 12, giờ phải chạy xe ôm buổi tối kiếm thêm, vì số tiền phạt 500 triệu đồng của công ty xây dựng đã ăn hết khoản tiết kiệm dưỡng già của hai vợ chồng. Mẹ anh, vốn có tiền sử huyết áp cao, mấy tuần nay cứ đêm là dậy ngồi canh hòm thư, sợ có thêm giấy triệu tập tòa án nào gửi đến. Vợ Tommy, chị Lan, đang mang thai tháng thứ 6, tuần trước vì stress quá bị dọa sảy thai phải nhập viện cấp cứu, sáng nay vừa lặng lẽ thu gọn quần áo về nhà mẹ đẻ, chỉ để lại mảnh siêu âm nhỏ xíu trên bàn ăn, kèm một dòng tin nhắn: Em về đây vài ngày, đến khi nào anh biết mình phải làm gì thì bảo em nhé. Cả đứa em gái út Mai, đang học năm hai đại học, cũng phải nghỉ việc part-time ở quán cà phê để tìm thêm việc giao đồ ăn buổi tối, vì học bổng của cô bị cắt một phần do gia đình không kịp nộp giấy tờ chứng minh thu nhập.
Còn với đồng đội trong đội thi công cầu, Tommy giờ là cái gai trong mắt mọi người. Bác Tuan, người thợ già nhất đội, vốn định nghỉ hưu vào tháng tới để về quê chăm vườn, giờ phải tiếp tục làm thêm ít nhất một năm nữa, vì khoản đóng góp bảo hiểm hưu trí của bác bị khấu trừ 30% để bù vào khoản đền bù cho công ty. Hai cậu thanh niên mới vào nghề bị thương trong vụ sập giàn giáo tháng trước càng không thể tha thứ cho anh: cậu Hoàng 22 tuổi gãy ống chân, phải nằm liệt một chỗ 6 tháng, mẹ cậu phải nghỉ việc ở xưởng may để chăm sóc, cả nhà 4 miệng ăn giờ chỉ trông chờ vào trợ cấp thương tật ít ỏi. Cậu Minh, bố của ba đứa trẻ, bị chấn động não nhẹ, giờ cứ cầm cái cờ lê là tay run cầm cập, không thể làm việc nặng nữa, công ty đã gửi thông báo sa thải trước khi tòa án phán quyết xong. Mỗi sáng Tommy đến công trình, chẳng ai chào hỏi, chẳng ai rủ đi ăn sáng như trước, có người còn cố tình quay mặt đi khi anh đi ngang qua.
Giờ đây Tommy đứng giữa ngã rẽ không lối thoát. Công ty đã gửi thông báo kỷ luật vào tuần sau, khả năng cao là sa thải và khởi kiện cá nhân anh tội sơ suất gây hậu quả nghiêm trọng. Bố anh hôm qua đưa cho anh bản sao giấy thế chấp nhà – hoá ra mấy tháng trước khi anh bị tạm giữ để điều tra, hai vợ chồng bố mẹ đã lấy sổ đỏ ra thế chấp vay ngân hàng để đóng tiền bảo lãnh, nếu anh không giải quyết xong vụ kiện, cái nhà này sẽ bị phát mại.
Anh chưa bao giờ là người dễ dàng nhận sai. Suốt một tháng qua anh vẫn cãi rằng lỗi là do dây cáp cũ, do công ty cấp thiết bị kém chất lượng, do mấy cậu nhỏ mới vào chưa cẩn thận. Nhưng đêm qua, khi anh ngồi một mình trong xe tải, nhìn tấm siêu âm của đứa con chưa chào đời, nhìn tin nhắn của Lan, nghe tiếng bố mẹ ở trong nhà nói chuyện nhỏ về việc sẽ bán mấy món đồ nội thất nếu tòa phạt thêm, anh mới nhận ra mình không thể trốn mãi.
Lựa chọn trước mắt Tommy cực kỳ rõ ràng: hoặc là thay đổi thật sự – thừa nhận toàn bộ sai lầm của mình trước ủy ban kỷ luật, khai báo cả việc sếp đã ép anh bỏ qua quy trình kiểm tra để kịp tiến độ, chấp nhận mọi hình phạt, dù điều đó có nghĩa là anh mất bằng hành nghề, mất uy tín trong ngành, và có thể bị vài đồng đội cũ ghét bỏ thêm một thời gian. Hoặc là tiếp tục nói dối, đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác, rồi anh sẽ mất hết: mất gia đình, mất cái nhà bố mẹ dành cả đời tích góp, mất sự tin tưởng của những người anh từng làm khổ, và cuối cùng là mất cả chính mình.
Tập 6 của Giải Cứu Tôi kết thúc bằng cảnh Tommy đứng trước cửa phòng họp kỷ luật, tay nắm chặt cái hồ sơ chứa đầy giấy tờ chứng minh sai phạm của mình và công ty, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Khán giả sẽ phải chờ tập sau để biết anh sẽ bước vào đó và nói gì – nhưng có một điều chắc chắn: lần này, không có đường lùi cho Tommy nữa.







