GIẢI CứU XUYÊN KHÔNG
Hai mươi bốn tiếng đồng hồ trước, Văn Hân vẫn còn là một người phụ nữ bình thường trong căn nhà nhỏ, cuộc sống của cô xoay quanh bữa cơm nóng hổi và tiếng cười giòn tan của con gái nhỏ, bảy tuổi. Chồng cô, người đàn ông hiền lành, lúc nào cũng mang trên môi nụ cười nhẹ nhàng, vừa về đến nhà đã xoa đầu con gái rồi ôm chầm lấy vợ. Cuộc sống ấy đẹp đẽ, giản dị và trọn vẹn đến nỗi Văn Hân đôi khi còn thấy mình may mắn quá.
Thế rồi, một tiếng nổ kinh hoàng như xé toạc bầu trời chiều. Mảnh vỡ, cát bụi và tiếng kêu thét pha lẫn nhau. Khi Văn Hân tỉnh lại trong một đống đổ nát lạnh lẽo, tay cô trắng bệch vì bám chặt vào một mảnh áo tiny of con gái. Chồng cô nằm cách đó vài mét, bất tỉnh, và sau đó không bao giờ mở mắt trở lại. Cô gái nhỏ, với chiếc váy đầy bụi, cũng đã im lặng mãi mãi. Trong căn nhà tan hoang đó, chỉ còn mình Văn Hân sống sót, với một nỗi đau len lỏi vào từng-từ mạch máu, khiến cô gần như choáng váng.
Và rồi, một phút sau khi tim cô như ngừng đập, một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Thế giới xung quanh nhòa đi, âm thanh lịch sự tan biến. Khi cô mở mắt, cô đang đứng trước cửa nhà mình, buổi sáng tinh mơ, mười hai ngày trước thảm kịch. Trên tay cô là chiếc túi đi chợ, trên môi là nụ cười đờ đẫn. Không phải giấc mơ. Cô thực sự đảo ngược thời gian, với một khoảng cách cố định duy nhất: mười hai ngày.
Ban đầu là nỗi sợ hãi vô hình. Cô tưởng rằng mình điên. Nhưng rồi nỗi đau trong tim cô thực quá, quá khát khao được thay đổi. Văn Hân hiểu ra, đây không phải là món quà, mà là một cuộc đuaghẹt thở với định mệnh. Mười hai ngày. Mười hai lần cơ hội. Mỗi lần thức dẫnh trong một ngày mới, cô lại thấy bóng dáng của cái chết lơ lửng. Cô phải thử mọi cách, từ việc kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ hệ thống điện trong nhà, đến canh gác nghiêm ngặt, đến tranh thủ đưa vợ chồng con đi xa. Nhưng định mệnh dường như có nghìn vạn bộ mặt. Một lần, cháy nhà do chập điện; lần khác, chồng cô bị tai nạn trên đường về; lần nữa, con gái cô nuốt nhầm một đồ vật nhỏ...
Mỗi lần thất bại, cô lại trôi tuột về ngày khởi đầu, với nỗi đau còn nguyên vẹn và sự mệt mỏi cạn kiệt. Cô trở thành kẻ lạc giữa vòng xoáy thời gian, tay nắm chặt hy vọng mong manh, mắt dán chặt vào ngày thứ mười hai. Nhưng với mỗi lần thất bại, cô lại học được thêm một điều, hiểu thêm một mối đe dọa ẩn khuất. Cô không chỉ trốn chạy, mà bắt đầu tích lũy kiến thức, lập kế hoạch, thậm chí đặt câu hỏi, điều tra các mối quan hệ của chính mình trong quá khứ để tìm ra điểm yếu.
Giải Cứu Xuyên Không không phải là chuyến du hành hoành tráng, mà là những bước đi nhỏ, nho nhỏ, trong nỗi sợ hãi và quyết tâm sắt đá. Cô phải vừa là người mẹ, vừa là người vợ, vừa là một kỹ sư bất đắc dĩ, một cảnh sát hình sự tự phong, một nhà tâm lý học đối mặt với chính mình. Trong cuộc chạy đua nghẹt thở này, mỗi giây trôi qua trong những ngày lặp lại là một giây cô phải đấu tranh để giữ lý trí, để trái tim không tan vỡ hoàn toàn trước cảnh tượng thân nhân lần thứ hai, lần thứ ba... ra đi trong đau đớn.
Cô biết, chỉ cần một lần thành công. Chỉ cần một lần cô thắng được cái chết trên một mặt trận, để rồi tất cả sẽ khác. Cô sẽ giữ chặt lấy hai bàn tay ấm áp, sẽ không để tiếng khóc của con gái vang lên trong đống đổ nát nữa. Giải Cứu không chỉ là đưa họ trở về từ cái chết, mà còn là cứu lấy chính bản thân cô khỏi sự hủy diệt vĩnh viễn của nỗi đau không thể chia sẻ. Và với mỗi vòng lặp thời gian, quyết tâm ấy trong cô lại bện chặt hơn, tàn khốc hơn, và cũng mãnh liệt hơn. Cuộc chiến đang diễn ra trong phạm vi mười hai ngày, nhưng ranh giới của nó lại rộng mênh mông, phủ một khoảng trống không tưởng về một bến bờ bình yên mà cô phải chiếm lĩnh bằng tất cả ý chí còn sót lại.







