Cửa hàng nhỏ nằm nép mình dưới tầng hầm một tòa nhà cũ kỹ ở Shinjuku, không đèn neon, không biển hiệu lòe loẹt. Đó là nơi Đạt – cựu vận động viên điền kinh một thời làm chủ sàn đấu giải đại học – nay dành cả ngày để nắn từng nắm cơm onigiri, như cách anh nắn lại những mảnh đời vỡ vụn của chính mình. Cú ngã gãy xương hông năm cuối khóa đã biến anh từ ngôi sao đang lên thành kẻ thất tín với mọi thứ: thể thao, tình yêu, cả ước mơ đổi đời bằng học bổng Mỹ.
Một chiều thứ Sáu mưa tầm tã, cô gái bước xuống những bậc thang ọp ẹp với chiếc va li sũng nước. Aigoo... tiếng thở dài đặc sệt Hàn Quốc lạc giữa không gian im lặng. Ji-ah – sv khoa hoạt hình Đại học Geidai – đã mất hai ngày ròng rã đối chất với mấy bà chủ nhà trọ để rồi nhận cùng một câu: Người nước ngoài? Đừng hòng!
Onigiri cá hồi... còn không? Giọng cô chênh pha chút âm vực lạ, đôi mắt cúi xuống nhìn đôi giày bong tróc lớp sơn. Đạt đẩy chiếc dĩa qua quầy kính đầy vết trầy: Đặc sản nhà làm. Mời cô. Trong khoảnh khắc hơi nước từ nắm cơm tỏa lên mặt Ji-ah, Đạt nhìn thấy bóng dáng mình của năm năm trước – khuôn mặt tái nhợt sau khi nghe bác sĩ tuyên án không bao giờ chạy lại được nữa.
Họ không nói chuyện cho đến khi Ji-ah đột ngột khụy xuống bàn. Kimchi... gimbap... – tiếng lẩm bẩm trong cơn sốt khiến Đạt giật mình. Anh dìu cô vào kho chứa đồ, đắp lên người cô chiếc áo jacket phai màu có in dòng chữ HỘI THỂ THAO SINH VIÊN ĐÔNG NAM Á 2017. Lần đầu tiên sau bao năm, Đạt lại cầu nguyện – cho một người lạ mặt.
Gimbap quê tôi... phải có củ cải muối vàng ươm như nắng mùa thu ấy. Ji-ah cười mếu máo khi tỉnh dậy, mắt dán vào mớ rau củ Đạt mua vội từ siêu thị đêm. Anh xắn tay áo lên, để lộ vết sẹo dài chằng chịt quanh khớp gối: Nhiêu đây nguyên liệu, đủ làm bữa tối? Căn phòng nhỏ 12m² bỗng rộn tiếng cười khi họ vật lộn với miếng rong biển cứng đơ, những lát cà rốt vụng về cắt ngày một mỏng dần. Lần đầu tiên Đạt không cảm thấy ghê tởm mùi gừng – thứ gia vị anh ghét từ thuở nhỏ.
Em từng vẽ storyboard về một cô gái Hàn và chàng vận động viên Nhật chia tay ở ga tàu điện... Ji-ah xoay chiếc gimbap thất bại trên tay, giọng đột ngột nghẹn lại. Đạt im lặng đặt chiếc onigiri hình trái tim lên bàn – thứ anh định giấu kín vì sợ người ta chê trẻ con. Họ phải chia tay sao? Không! Tại cố vấn bảo happy ending không hợp thời! Cả hai bật cười, tiếng cười rơi xuống sàn nhà xi mằng lạnh bỗng ấm lạ kỳ.






