Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 1): Báu Vật trong Bức Tường Lạnh
(1)
Ánh đèn vàng vọt trong căn phòng đọc sách nhuộm một màu tang tóc. Cô gom hết dũng khí mở phong thư di chúa mỏng tang, ngón tay run nhẹ khi đọc dòng chữ khắc nghiệt của người đã quay lưng với cô suốt hai mươi năm trời. Chẳng phải lời hối lỗi, cũng không phải tỏ bày tình thương muộn màng. Tất cả những gì viết trong đó là một cuộc chơi đẫm máu: Con được quyền thừa kế bộ sưu tập rượu vang lớn nhất thế giới của ta, với điều kiện phải đánh bại Issei — đứa con trai ta chọn
Hai tảng băng va vào nhau ngay lập tức. Issei — gã đàn ông Nhật Bản đứng lặng bên kia bàn, mắt lạnh như dao găm — đưa tay quệt nhẹ kính lúp đeo trên ngực áo vest đen. Cử chỉ ấy nhắc cô nhớ ngày đầu gặp hắn: Mười lăm năm trước, trong lễ sinh nhật lần thứ tám của cô, cha cô không đến. Thay vào đó là cậu thiếu niên mười bảy tuổi gầy gò, lặng lẽ gật đầu chào cô trước khi theo ông xuống tầng hầm tối om. Issei mới là đứa con được ông dạy cách phân biệt từng mùi trái cây chín trong rượu Bordeaux, được sờ tận tay những chai rượu vang từ thế kỷ XVI nằm trong tủ kính chống đạn.
Còn cô? Mỗi lần cố chạm tay vào chai rượu trên bàn ăn, tiếng quát tháo của cha đã đẩy cô vào góc bếp: Tránh ra! Rượu là thứ để ngưỡng vọng, không dành cho trẻ con như mày!
(2)
Chiếc chìa khóa bằng bạch kim được người quản gia đưa lên. Tinyu Nakahara, luật sư già của gia tộc, khoanh tay nói bằng giọng trơ lì:
— Di chúc có hiệu lực khi cả hai chấp nhận thử thách. Bộ sưu tập ấy nằm trong nhà kho ngầm đã đóng bít trong 30 năm. Để mở nó, phải vượt qua trận đấu 'Giọt Rượu Thần Thánh': Ai chiến thắng ba trong năm cuộc thử rượu mù do chúng tôi chọn sẽ thừa kế tất cả.
Issei nhếch mép cười — nụ cười gần như vô hình. Gã biết cô chưa từng một lần được học cách nếm rượu. Trong khi hắn, lão già điên kia đã dạy hắn mọi ngóc ngách của thế giới này.
(3)
Cơn giận ngầm chảy trong tĩnh mạch khi cô bước theo Tinyu đến trước cánh cửa thép dày hoen rỉ. Vì sao ông ấy luôn coi tôi như kẻ thù? Vì mặt tôi giống mẹ đến thế? Dấu ấn sinh học phũ phàng đánh trượt tình phụ nữ trót một đời. Nhưng khi chìa khóa xoay vòng, âm thanh rắc… rắc nứt vỡ bầu không khí ngột ngạt, tất cả suy nghĩ của cô tan biến.
Nhà kho ngầm mở ra như hang động của Ali Baba. Những chiếc tủ gỗ sồi cao chọc trần, xếp lớp từng hàng nghìn chai rượu được dán nhãn số seri vàng óng, ánh đèn pha lê rọi xuống chất lỏng đỏ sẫm trong từng chai, khiến chúng lung linh như máu của các vị thần. Có chai đã đóng bụi từ thời Abraham Lincoln còn sống, có chai chỉ sản xuất 12 bình toàn cầu.
Và ở trung tâm gian phòng — thứ khiến hai kẻ thù cùng há hốc mồm — là chai Romanée-Conti 1945. Tấm chắn kính dày bao quanh nó phát ra ánh sáng xanh nhạt, theo trợ lý của Tinyu thì đó là hệ thống khóa nhiệt độ tự hủy nếu nhiệt độ phòng thay đổi dù chỉ 0.1 độ C. Giá trị của nó tương đương ba tòa nhà chọc trời ở Tokyo — Issei thì thào, lần đầu tiên giọng hắn run lên.
(4)
Nhưng sực tỉnh, cô chợt nhớ đến lời cuối trong di chúc: Nếu không ai chiến thắng, rượu sẽ được đem đấu giá, số tiền chia đều cho các bệnh viện ung thư. Người đàn ông già khốn kiếp ấy đã đẩy họ vào đường cùng.
Trận chiến của Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 1) sẽ bắt đầu từ một ly rượu trắng Alsace 1983 — lời tiết lộ của Tinyu khiến Issei nhíu mày. Còn cô nắm chặt bàn tay rướm máu vì móng cắn vào da. Cô vẫn nhớ như in lần đầu thấy chai rượu này: năm sáu tuổi, bà vú già kể đó là rượu mẹ cô thích nhất.
Có lẽ đây không phải trò chơi của cô và Issei.
Mà là lời nguyền cuối cùng từ một người cha chưa bao giờ thôi oán hận cái bóng quá khứ đọng lại trên đôi mắt con gái mình...







