Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 2)
Cái chết của Alexandre Léger như trận địa chấn nứt đôi thế giới rượu vang thượng lưu. Những tờ báo lớn chạy tít đen dày đặc, tiếc thương con hồng hạc già của làng ẩm thực Pháp - kẻ đã cùng cả đời săn lùng những chai rượu hiếm như đi săn linh hồn hoang dã. Trong căn biệt thự Bordeaux nhuốm mùi tang tóc, Camille Léger nhấm nhẳng cười khi đọc cáo phó. Tiếng cười gằn, không âm vọng. Một đứa con gái bị cha ruột gạt ra bên lề di chúc suốt hai mươi năm, giờ lại được trao chìa khóa kho rượu bí mật. Điều trớ trêu như mùi tannin chát đọng dưới chân răng.
Chưa kịp hưởng chiến thắng mỏng manh, tin nhắn từ luật sư gia tộc khiến Camille bóp nát vỏ chai Margaux 1982 đang cầm trên tay: Bộ sưu tập chỉ thuộc về cô nếu thắng cuộc đọ thử nghiệm với Issei Satō. Di nguyện có hiệu lực sau tang lễ 49 ngày. Chữ ký của Alexandre đập vào mắt cô như lưỡi dao mổ nho. Trời ạ, gã Nhật Bản ấy - kẻ Alexandre nhặt về từ chuỗi nhà hàng Tokyo rồi phong làm tỳ khưu rượu - giờ lại thành cửa ải cuối cùng?
Issei xuất hiện tại lễ viếng trong bộ vest đen bóng loáng như chiếc hộp đựng rượu. Đầu cúi thấp, nhưng ánh nhìn hất ngược lên Camille đầy thách thức. Ba tháng nữa, gì vọng lại từ đôi môi mỏng dính, tại lâu đài Château Le Pin, chúng ta sẽ so tài quy ẩm tự ngôn. Mùi rượu sơn tra trên người hắn phả vào không khí. Camille hiểu quy tắc: cuộc tử chiến nếm rượu mù dành cho người xứng đáng nhất sẽ gồm năm hiệp đấu - thử thách về khả năng cảm nhận hương thơm phân tử, khứu giác liên hoàn và thần kinh vị giác biến đổi. Nhưng Issei chắc như đinh đóng cột, cây búa thử rượu trong tay hắn đã từng buộc Pascal Bordeaux - chuyên gia rượu lão luyện - phải treo ống ngửi sau một trận thua tâm thần.
Đêm ấy, Camille mở bí thư cha để lại. Tờ giấy phủ màu rượu vang khô sẫm, nét chữ Alexandre run rẩy: Con hãy nếm nỗi đau giấu dưới lớp sáp ong của Château d'Yquem 1811. Nếu vẫn không hiểu tại sao ta chọn Issei làm người thử thách con, nghĩa là con mãi chỉ là đứa trẻ mù từ thùng gỗ sồi. Sặc mùi mỉa mai. Nhưng Camille chợt nhớ: năm mười bảy tuổi, cô đã đập vỡ chai Romanée-Conti 1945 trong cơn ghen tị với cậu học trò Nhật được Alexandre dạy cách thổi bay lớp men rượu bằng hơi thở. Có lẽ trận chiến này không chỉ giành quyền thừa kế, mà còn là tự bào chữa cho tổn thương xưa cũ - thứ đọng lại như cặn bã rượu qua bao năm ủ trầm tích.







