Good Boys Go to Heaven
Kuala Makar từng là một thành phố biển yên ắng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ vào bờ mỗi khi màn đêm buông xuống. Đường phố nhỏ bé với những dãy đèn đường cũ kỹ, quán cà phê ven hè nơi các cụ già ngồi nhậu nhẹt từ chiều đến khuya, và tiếng chuông chùa vọng lại từ phía ngọn đồi phía Bắc — tất cả tạo nên một vẻ bình yên tưởng chừng không thể lay chuyển.
Người đàn ông tên Trần Khánh Dư sống tại đây cùng vợ và cậu con trai út Trần Vũ Duy. Duy mười chín tuổi, hiền lành, đam mê vẽ tranh và hay đi làm thêm ở một quán bar về đêm mang tên Good Boys Go to Heaven — cái tên nghe lạ tai nhưng lại là nơi quen thuộc của dân du lịch và dân nhậu trong vùng. Cậu bé lớn lên trong vòng tay ấm êm của gia đình, chưa bao giờ gây rắc rối, luôn miệng hứa sẽ mua cho bố cái máy ảnh mới vì biết ông thích chụp ảnh biển.
Rồi một buổi sáng, xác Duy được tìm thấy trên bãi cát phía đông cầu cảng. Không có dấu hiệu cướp, không có nhân chứng, chỉ có một vết thương sâu ở vùng cổ và chiếc ví vẫn còn nguyên trong túi quần. Cảnh sát đến, hỏi thăm, rồi ánh mắt nghi ngờ dần rơi vào người cha. Trần Khánh Dư không có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng — đêm trước đó ông say rượu ở nhà, không ai chứng kiến ông ở đâu, và cuộc cãi vã gần đây giữa hai cha con về chuyện Duy bỏ học đi làm bar lại trở thành nút thắt thuyết phục. Trong vòng bốn mươi tám giờ, ông bị đưa vào danh sách nghi phạm chính.
Nhưng ông không phải người chịu im lặng.
Khác với cảnh sát — những người chỉ biết dựa vào hồ sơ và quy trình — Khánh Dư biết con trai mình. Biết thằng bé sợ gì, hay đi đâu, và quan trọng hơn, biết ai ghét nó. Ông bắt đầu tự mình lặn lội vào những con hẻm tối, hỏi thăm dân nhậu tại quán Good Boys Go to Heaven, lục tìm ký ức của những kẻ từng tiếp xúc với Duy trong đêm cuối cùng cậu còn sống. Mỗi câu trả lời lại mở ra một manh mối mới, mỗi manh mối lại kéo ông sâu hơn vào bóng tối của thành phố tưởng chừng hiền hòa.
Ông phát hiện ra rằng Duy đã vô tình làm chứng một vụ xô xát giữa hai nhóm thanh niên địa phương và một nhóm người lạ xuất hiện gần đây ở khu vực cảng. Cậu có thể đã nhìn thấy khuôn mặt không nên thấy. Và trong thành phố yên bình ấy, có những thứ đen tối vẫn đang lặng lẽ xoay vòng — chỉ cần không ai dám nhìn quá lâu.
Trần Khánh Dư không còn gì để mất. Một người cha già, mang theo chiếc máy ảnh cũ của mình, từng tấm ảnh chụp chung với con, và một lòng quyết tâm nung nhuốt — ông bước vào mê cung mà cảnh sát chưa dám chạm tới. Bởi đôi khi, ở nơi bình yên nhất, hung thủ lại là người mà chẳng ai ngờ đến — và đôi khi, người duy nhất sẵn sàng đi tìm sự thật lại chính là kẻ mà tất cả đều cho là có tội.







