Phim Hành Trình Quay Về Bên Nhau Vietsub - HD

A Journey Back to Us

Xem phim mới Phim Hành Trình Quay Về Bên Nhau Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Hành Trình Quay Về Bên Nhau Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Hành Trình Quay Về Bên Nhau Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

10 phút/tập

Đang phát: Hoàn tất (8/8)

Tập mới nhất: 876

Quốc gia: Trung Quốc

Diễn viên: Gong RuiLiu YeMa ShihongXuan MaYan JunyiYu Lihong吴芊妤蒋宏杰

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Minh và Lan đã lặng lẽ sống cạnh nhau như hai người dưng trong chính căn nhà hai đứa xây dựng suốt 22 năm qua. Không có những trận cãi vã nảy lửa, thứ giết chết tình cảm của họ là thứ im lặng đáng sợ: bữa cơm tối chỉ nghe tiếng xì xụp húp canh, Minhvề nhà mở máy tính làm việc ngay, Lan thì ngồi may vá quần áo cho cháu ngoại, cả tuần trôi qua chẳng nói với nhau quá mười câu chuyện ngoài ăn cơm chưa, con nhắn tin bảo có về ăn Tết không. Tờ dự thảo ly hôn do luật sư soạn đã nằm ở trang thứ 3, cả hai đều đã ký tên, chỉ chờ ngày thứ bảy tới ra tòa hoàn tất thủ tục.

Mọi chuyện vỡ lở khi Lan lục tủ quần áo tìm áo khoác cũ, vô tình nhặt được cuốn sổ tay bìa da sờn cũ kỹ hai đứa dùng để ghi lại kỷ niệm trong chuyến đi Đà Lạt hưởng tuần trăng mật 20 năm trước. Trang đầu còn vết mực nhòe của Minh: Yêu Lan vì cô ấy dám bắt xe đò 12 tiếng từ Sài Gòn lên Đà Lạt chỉ để gặp anh. Lan cầm cuốn sổ run rẩy, đột ngột buông một câu với Minh đang ngồi đọc báo: Đi Đà Lạt đi, trước khi ký nốt cái tên đó. Chỉ 3 ngày thôi, coi như chuyến đi cuối cùng của hai người lạ. Minh ngẩng lên, thấy quầng thâm dưới mắt vợ sẫm hơn hồi nào, gật đầu không nói gì.

6 tiếng chạy xe từ Sài Gòn lên Đà Lạt, cả hai ngồi im phắc, chỉ có tiếng máy lạnh rú rít và tiếng lốp xe nghiến mặt đường. Minh lái xe, tay bám chặt vô lăng đến mức khớp xương đốt bàn tay trắng bệch. Lan ngồi ghế phụ, lướt điện thoại liên tục nhưng mắt cứ dán ra cửa sổ, nhìn những quán bánh mì que bên đường mà hai đứa từng tấp vào mua, ngồi ăn vội vã rồi chạy tiếp vì sợ trễ giờ làm. Có lúc xe chạy qua đồi chè, Minh bỗng nhớ hồi mới cưới, Lan hay trêu anh vì thích uống cà phê trứng ngọt lịm, anh định mở lời bảo dừng lại mua ly cà phê đi, nhưng ngập ngừng nuốt lời. Lan cũng nhớ, bà đang định bảo đỗ xe đi, mua cho anh ly cà phê, nhưng rồi lại cúi đầu gảy phím điện thoại. Cái khoảng cách giữa họ giờ đây không phải là sự ghét bỏ, mà là thói quen không dám mở lời chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất.

Khi đến Đà Lạt, họ tìm đến nhà nghỉ Hoa Sim cũ, bà chủ nhà nhận ra ngay dù tóc đã bạc phơ: Ông bà Minh Lan đây mà! 20 năm rồi nhỉ, hai đứa nhỏ hồi xưa chạy lon ton khắp sân, giờ chắc cao lớn hết rồi chứ? Hai người cười gượng, đáp sắp ra trường rồi bà. Phòng nghỉ vẫn là bộ rèm hoa nhí cũ, giường gỗ lim vẫn kêu cót két mỗi khi nằm xuống, nhưng giờ đây vali của Minh để riêng một góc, vali của Lan để góc đối diện, hai chiếc bàn chải đánh răng cũng đặt ở hai đầu bồn rửa mặt, chẳng còn chung chăn gối như xưa. Minh nằm sát mép giường phía ngoài, Lan nằm sát mép phía trong, giữa họ là cả một vùng trống lạnh lẽo, dù chăn đắp vẫn đủ ấm.

Tối đó họ đi bộ ra quán cà phê Trống Đồng ven hồ, Minh gọi cà phê trứng, Lan định gọi trà sen như thường lệ, nhưng bỗng đổi ý: Cho tôi đổi sang cà phê trứng đi. Minh ngẩng lên ngạc nhiên, anh nhớ mãi hồi mới cưới, Lan cực ghét cà phê trứng, bảo béo ngấy, nhưng mỗi lần đi cà phê đều gọi cho anh, rồi lén thò đầu vào húp trộm một ngụm khi anh không để ý. Giờ đây Lan cầm ly cà phê, uống một ngụm, nhăn mặt than vẫn ngọt lịm như xưa, hai người bỗng ngẩn người cười, là nụ cười đầu tiên họ dành cho nhau trong suốt mấy tháng qua, gượng gạo nhưng ấm áp.

Đêm về, họ ngồi trên hiên nhà nghỉ nhìn đèn đường vàng vọt, Lan lôi cuốn sổ tay cũ ra, đọc những dòng Lan viết năm ấy: Yêu Minh vì anh thề sẽ không để mình khóc một giọt nước mắt nào. Minh cũng nhớ lại cái Tết năm thứ 5 kết hôn, anh mất việc, Lan bán chiếc nhẫn cưới để đóng tiền học cho con, rồi ôm lấy anh bảo cái nhẫn đâu quan trọng bằng hai vợ chồng có nhau. Giờ đây trên tay Lan đeo chiếc nhẫn kim cương anh tặng dịp kỷ niệm 20 năm, khi đó anh mải mê công việc quên mất lời hẹn, đinh ninh mua đồ đắt tiền là bù đắp được tất cả. Hóa ra khoảng cách giữa họ chẳng phải do thời gian, mà do anh cứ mải chạy theo những thứ lớn lao, quên mất những nắm tay nhỏ bé, những ly cà phê thèm thuồng, những lời hứa ngắn ngủi ngày xưa.

Sáng thứ ba, họ đi thăm Thung Lũng Tình Yêu, bỗng một cơn mưa rào ập đến, giống hệt cơn mưa 20 năm trước, hai đứa chạy lõm bõm dưới mưa đến gốc thông, môi chạm môi mà răng cứ va vào nhau lạch cạch vì lạnh. Minh vừa với ô trên xe, Lan vừa mặc áo mưa, rồi cả hai cùng dừng lại, nhìn nhau. Minh cất giọng khàn đặc, nghe lạ lẫm với chính mình: Đi mưa không? Như hồi xưa? Lan chần chừ một nhịp, rồi gật đầu. Họ phóng xuống con đường đất, mưa táp vào mặt, giày ướt sũng, phút chốc chẳng còn là ông chú bà chú trung niên, mà là hai đứa trẻ 25 tuổi, tay trong tay chạy giữa mưa, cười sằng sặc để rồi lại nghẹn ngào.

Ngồi tạm dưới mái hiên một quán tạp hóa, tóc tai ướt sũng, Lan gối đầu lên vai Minh, cử chỉ mà bà chưa làm suốt 5 năm qua. Minh cầm cuốn sổ tay, viết thêm một dòng: Hành Trình Quay Về Bên Nhau này, vội quá cũng không được, chậm quá cũng sợ lỡ. Chỉ cần hai đứa cùng đi, là được rồi.

Họ không còn nhắc đến tờ đơn ly hôn nữa. Chuyến đi không giải quyết hết mọi rạn nứt, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, họ nhớ ra: từng thích nhau, từng cần nhau, chưa bao giờ là điều quá khó để tìm lại.

Thu gọn...