Minh tỉnh dậy sau 72 giờ hôn mê, đầu bọc kín băng gạc, tiếng bác sĩ nói gì đó về chấn thương sọ não nặng nhưng anh chỉ nghe được tiếng ve kêu rít trong tai, rồi hình ảnh đầu tiên anh thấy không phải là vợ mình đang khóc bên giường, mà là một bóng người cao gầy, da trong suốt như thạch anh, gân xanh chạy dọc từ cổ xuống chân, đang đứng ở góc phòng, môi nhếch cười không để lộ răng.
Trước khi gặp tai nạn – cái dầm thép rơi từ công trình 12 tầng đập thẳng vào mũ bảo hiểm anh khi đang đi kiểm tra dây điện mặt bằng – Minh chưa bao giờ cầm cọ vẽ. Anh làm thợ điện, tay chỉ quen với dây dẫn và ốc vít, vẽ cái bánh xe còn lệch, lần duy nhất anh cầm cọ là hồi năm ngoái sơn lại cái cổng nhà, còn lem nhem cả lên tường. Vậy mà từ ngày về nhà, anh ngồi bệt dưới sàn phòng khách, lấy hết sơn nước còn thừa trong nhà, vẽ lên tường, lên cả tấm trải giường hoa của Linh mà cô thích nhất. Anh vẽ những sinh vật anh thấy trong ảo giác: chúng có mắt to tròn không có đồng tử, bay lơ lửng trong những khối kim loại khổng lồ, phía sau là những hành tinh màu tím sẫm với hai mặt trăng. Màu sắc anh dùng anh chưa từng thấy trong bất kỳ bảng màu nào, đôi khi anh cắn nát đầu ngón tay để lấy máu trộn với sơn trắng, tạo ra sắc đỏ thẫm mà anh nói là màu của dấu ấn. Nhà lúc nào cũng nồng nặc mùi turpentine và máu khô, Linh mang bầu 7 tháng, mỗi lần đi qua phòng khách lại bị nghẹt thở, khóc bảo anh đi khám lại.
Bác sĩ nói anh bị loạn thần sau chấn thương, cho thuốc an thần, bảo uống vào sẽ hết ảo giác. Minh vứt hết thuốc vào sọt rác. Anh bắt đầu nghi ngờ mọi thứ: cái bụng bầu của vợ có thật không? Tiếng tim thai thình thịch nghe qua máy siêu âm hôm trước có phải là bác sĩ bật bản ghi âm giả mạo? Hay cả thế giới này là một lớp màng mỏng, và những sinh vật kia đang chực chờ xé toạc nó ra, chỉ để tới được chỗ anh?
Ám ảnh lớn nhất của anh là bảo vệ gia đình, đặc biệt là đứa con sắp sinh. Anh dán kín cửa sổ bằng bìa các tông, lắp thêm 3 ổ khóa vào cửa chính, mỗi đêm đều thức trắng canh gác, tay cầm chiếc búa nhỏ anh vẫn mang theo từ khi đi làm thợ. Anh nói với Linh, giọng run rẩy, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ: Chúng nó nhắm vào thằng bé. Nó là Hậu Duệ (Kẻ Kế Thừa) của dòng họ này, bà nội anh từng nói, cái mặt dây chuyền ngọc anh đeo từ hồi nhỏ, khắc hình con rồng không có móng, chính là dấu hiệu cho những sinh vật kia biết. Chúng đã chờ đợi Hậu Duệ (Kẻ Kế Thừa) này mấy trăm năm rồi.
Anh lôi chiếc hộp gỗ cũ nát trong tủ áo ra, lấy ra chiếc dây chuyền ngọc bà nội để lại, ngọc ấm sực dù phòng máy lạnh bật 24 độ, đặt cạnh bức tranh anh vừa vẽ xong: trên đó có cùng một hình con rồng không móng, đang cuộn quanh một đứa trẻ sơ sinh. Linh nhìn anh, mắt đỏ hoe, lùi lại một bước, tay ôm chặt bụng bầu. Cô không thấy gì cả, chỉ thấy chồng mình đang dần trượt khỏi thực tại, còn anh, anh càng lúc càng chắc chắn rằng cơn ảo giác kia mới là sự thật duy nhất, còn thế giới bình thường anh từng biết – cái công trình 12 tầng, cái nghề thợ điện, cái đám cưới cách đây 2 năm – chỉ là một cái bẫy dành cho Hậu Duệ (Kẻ Kế Thừa) tiếp theo của gia đình mình.







